20 năm trước, vựa tôm nhỏ của tôi nằm lọt thỏm sau cây cầu treo cũ kỹ. Xe tải lớn cứ đến đầu cầu là "lắc đầu" quay xe. Ngày nay, không cao tốc, chẳng cảng biển, tôi chỉ có đôi chân kiên trì và niềm tin sắt đá vào con tôm quê mình.
Năm 2025, "người khổng lồ" Minh Phú về xây nhà máy ngay sát vách. Những đêm mất ngủ, tôi tự hỏi: Mình sẽ đi về đâu trước những con sóng lớn?
Nhưng rồi tôi nhận ra, thay vì chọn cách đối đầu không cân sức, tại sao mình không chọn cách "lướt trên sóng"?
Tôi chọn đứng trên đôi chân mình, nhưng ở một hành trình khác: Tôm sú khô giá trị gia tăng.
📍 Không làm hàng đại trà.
📍 Tập trung vào dòng tôm sú size khủng (20-30 con/kg) – những "siêu phẩm" của vùng tôm quảng canh sinh thái.
📍 Biến đặc sản quê hương thành món quà biếu thượng hạng: Sạch, ngọt thanh và trọn vẹn vị biển.
Đây không chỉ là kinh doanh, mà là cách tôi trả ơn những người nông dân nuôi tôm quảng canh đã đồng hành cùng vựa suốt hai thập kỷ.
Trong thời gian nghiên cứu, rất mong được sự đón nhận của mọi người.
@Tony_Buoi_Sang Đề gì con cũng chịu, cũng làm hết sức, đã thực hành nghiêm túc lắm rồi, nhưng chắc do 'trình' chưa tới nên lượt tim cứ khiêm tốn 😁. Thôi thì cũng là cái duyên, giải trề môi của Dượng chắc được đo ni đóng giày cho con rồi, con không nỡ từ chối ạ 😊
Sau khi đọc Tay không gây dựng cơ đồ, điều khiến mình ấn tượng nhất không phải là khối tài sản hay quy mô Tập đoàn Amata của ông Vikrom Kromadit, mà là cách ông “tay không gây dựng cơ đồ”.
Theo mình, có bốn phẩm chất quan trọng nhất giúp một người tay trắng xây dựng được sự nghiệp lớn.
Ngay từ những trang đầu của cuốn sách, ông Vikrom chia sẻ rằng từ nhỏ ông đã là một người hay mơ mộng và luôn cảm thấy hạnh phúc với những ước mơ của mình. Ông tin rằng chính những ước mơ đã nuôi dưỡng trí tưởng tượng và tạo ra những ý tưởng mới. Mình rất thích, bởi nếu không dám mơ về một tương lai lớn hơn hiện tại và không dám tin rằng mình có thể làm được thì sẽ rất khó tạo nên những điều khác biệt.
Thứ hai là quyết tâm và lòng kiên trì. Trong chương Mùa bão, ông Vikrom viết rằng: “Điều quan trọng là bạn phải có quyết tâm và lòng kiên trì, không bỏ cuộc dễ dàng trước khó khăn.” Khởi nghiệp hay làm xuất nhập khẩu đều không phải là con đường bằng phẳng. Điều quyết định thành công không phải là chưa từng thất bại, mà là vẫn tiếp tục bước đi sau mỗi lần vấp ngã và kiên định với mục tiêu mình đã chọn.
Thứ ba là trung thực và giữ chữ tín. Đây là phẩm chất mình ngưỡng mộ nhất ở ông Vikrom. Khi công ty Amata gặp khủng hoảng tài chính, thay vì trốn tránh, ông chủ động nói với ngân hàng rằng mình sẽ chịu trách nhiệm trả nợ và không bao giờ bỏ chạy, trừ khi ông chết. Chính sự trung thực với bản thân, với đối tác và với những người liên quan đã giúp ông giữ được niềm tin trong giai đoạn khó khăn nhất. Trong kinh doanh, chữ tín là tài sản quý giá nhất. Một doanh nghiệp có thể mất tiền, mất khách hàng hay rơi vào khủng hoảng, nhưng nếu còn giữ được uy tín thì vẫn còn cơ hội để đứng dậy.
Cuối cùng là tinh thần không ngừng học hỏi. Học không chỉ từ sách mà còn từ khách hàng, đối tác, những người đi trước và cả những thất bại của chính mình.
Nhìn lại bản thân, mình chưa bao giờ nghĩ mình là người giỏi. Mặc dù mình thấy bản thân có một vài phẩm chất giống với điều tác giả chia sẻ, nhưng mình vẫn còn rất nhiều điều phải học và phải cố gắng. Mình luôn thích học những lĩnh vực mới, đặc biệt là xuất nhập khẩu, ngoại ngữ và quản trị doanh nghiệp. Mình sẵn sàng học việc ở một công ty khác từ số 0 thay vì ổn định và hài lòng với những gì mình đang có. Mình luôn mong muốn được va chạm thực tế để tích lũy kinh nghiệm và hoàn thiện từng ngày.
Đối với mình, ngoại ngữ và đọc sách là hai hành trang không thể thiếu của người làm ngoại thương. Ngoại ngữ không chỉ giúp giao tiếp với khách hàng mà còn là công cụ quan trọng để kết nối, giúp giảm khoảng cách, tạo dựng niềm tin và mở rộng cơ hội hợp tác. Bên cạnh đó, đọc sách giúp mở rộng kiến thức, làm giàu vốn từ, rèn luyện tư duy và có thêm nhiều góc nhìn khác nhau. Theo mình, sách là người thầy kiên nhẫn nhất và cũng là khoản đầu tư có giá trị lâu dài nhất.
Mình có phù hợp với ngành ngoại thương hay không? Theo mình, câu trả lời là có. Không phải vì mình giỏi, mà vì mình luôn sẵn sàng học hỏi. Mình hiểu rằng ngoại thương không chỉ là bán được hàng mà còn là xây dựng niềm tin, thương hiệu và giá trị lâu dài cho doanh nghiệp cũng như cho quốc gia.
Nếu có cơ hội được đến Khao Yai và trực tiếp gặp ông Vikrom Kromadit, mình sẽ hỏi “Nếu hôm nay phải bắt đầu lại từ con số không với một sản phẩm nông nghiệp chất lượng nhưng chưa có thương hiệu, ông sẽ ưu tiên làm gì trong 3 năm đầu tiên để đưa sản phẩm đó ra thị trường quốc tế?”
Và mình cũng hy vọng rằng, ở bất kỳ quốc gia nào mình có cơ hội đặt chân đến, mình đều có thể tự hào nhìn thấy những sản phẩm mang thương hiệu Việt Nam hiện diện trên các kệ hàng quốc tế.
Cô gái là giảng viên đại học có công việc ổn định nhưng đã xin nghỉ việc để đi du lịch bụi qua các quốc gia Trung Đông – miền đất nối liền hai cực Á-Âu mang đậm dấu ấn lịch sử, văn hóa của đạo Hồi thông qua dự án "Con đường Hồi giáo". Tác giả chính là người đầu tiên tiên phong khai phá con đường này. Qua đó, cô vạch trần việc truyền thông bóp méo sự thật khi lợi dụng phần não con người vốn có nhu cầu cập nhật thông tin tiêu cực và tin dữ thay vì những thông tin tốt. Hệ quả là các chiến sự, khủng bố cực đoan, ném bom ở Trung Đông hay hình ảnh đạo Hồi áp bức phụ nữ luôn bị báo chí cập nhật qua cách nhìn đầy định kiến. Dù nhận về rất nhiều sự phản đối khi quyết định đến đây và bản thân cũng không thể biết trước hành trình phía trước sẽ gặp phải điều gì, cô gái vẫn quyết tâm lên đường. Khởi đầu gian nan ấy được đánh dấu bằng việc tác giả chọn Ả Rập Xê-út – quốc gia bảo thủ bậc nhất của Islam – làm điểm đến đầu tiên trong hành trình khám phá Trung Đông.
Muốn đi đường dài, không thể chỉ dựa vào tài ăn nói hay mối quan hệ cá nhân, mà cốt lõi phải là giá trị thực của sản phẩm.
Mà 2 cái đó em hong có cái nào 😁😁