Nay lần đầu em với @HuynhNhan2008 đi hiến máu ở Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương nè. Ai cũng dễ thương, đẹp trai đẹp gái, nói chuyện nhẹ nhàng mà chăm sóc tận tình như đi dưỡng sinh 😆
Hiến xong em ngồi ăn bánh hả hê, chụp vài tấm hình kỷ niệm, tay ôm túi quà to chà bá rồi em đi dề.
Mà dui nữa là bạn Rachel chụp hình có tâm, kéo cái chân em dài ngoằng kìa hahaha.
Nay lần đầu em với @HuynhNhan2008 đi hiến máu ở Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương nè. Ai cũng dễ thương, đẹp trai đẹp gái, nói chuyện nhẹ nhàng mà chăm sóc tận tình như đi dưỡng sinh 😆
Hiến xong em ngồi ăn bánh hả hê, chụp vài tấm hình kỷ niệm, tay ôm túi quà to chà bá rồi em đi dề.
Mà dui nữa là bạn Rachel chụp hình có tâm, kéo cái chân em dài ngoằng kìa hahaha.
Dạ đúng rồi Dượng. Nhà ba mẹ con cũng vậy, lần sửa lại cách đây 2 năm đã tính trước hết rồi, nâng nền cao hơn mực nước biển và xây thêm một tầng nữa. Vì thế đợt bão lũ vừa rồi nhà con không bị ảnh hưởng gì, còn có chỗ cho anh em hàng xóm sang trú bão nữa.
Lúc mới đi làm, con còn ngại giọng Bình Định của mình. Con học ngày học đêm chỉ để đổi thành giọng Sài Gòn, vì nghe mọi người xung quanh nói, nói giọng địa phương khách sẽ sợ, khách sẽ không mua hàng.
Nhưng theo thời gian, con nhận ra nếu là con làm việc bằng cái tâm, mọi người sẽ tự khắc yêu quý con. Ai cũng trưởng thành, đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai, nếu có người cứ phân biệt mình, con chỉ việc né, lựa bạn mà chơi, không cần phải bận lòng.
Rồi sau này, khi có cơ hội đi nhiều nơi hơn, học được nhiều điều hay, con lại thích luyện giọng theo từng vùng miền. Bắc, Trung, Nam, con đều nói được. Con ngẫm đó cũng là một tài lẻ riêng của mình, nhờ vậy người ta có ấn tượng hơn với mình thì sao...
Dạ Dượng, trong năm nay, con cũng bắt đầu thay đổi. Con của năm nay đã khác con của năm trước một chút rồi biết tự lo, tự lớn và tự bước đi thêm vài bước nữa.
- Con bắt đầu thu xếp lại đời sống của mình, từ việc dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng đến việc chỉnh đốn lại những điều lộn xộn trong lòng. Để tâm mình sáng sủa hơn và sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp.
- Con đọc sách nhiều hơn, hoàn thành chương trình tiếng Anh để kịp ra trường đúng hạn, rồi lại học thêm một ngôn ngữ mới là tiếng Trung cho đầu óc mở mang.
- Con cũng mạnh dạn hơn, tập làm video, thay đổi công việc, không ngại đi xa hơn để tìm kiếm thêm nhiều cơ hội và nhiều khách hàng mới.
Trời Hà Nội mấy hôm nay với em kiểu lạnh kiểu tê tái, gió thổi cái là muốn chui ngay vô chăn. Thế mà em vẫn ráng lượn ra Nhà Thờ Lớn cho biết mùa đông năm nay nó chill tới đâu 😆
Người ta thì ai cũng mặc áo len, áo dạ, nhìn xinh xắn lắm. Còn mình trông như quả bóng di động vì khoác nguyên cái áo phao to tổ chảng. Mỗi lần đi ngang qua nhóm bạn trẻ đang chụp hình là kiểu ai cũng nhìn... chắc họ thắc mắc “ủa nhỏ này tính đi Sapa luôn à?”
Nhưng mà công nhận, lạnh lạnh đi quanh Nhà Thờ Lớn vẫn vui lắm. Mùi cà phê từ mấy quán nhỏ phảng phất trong gió. Uống ly cacao nóng, nhìn dòng người đi qua đi lại, tự nhiên thấy Hà Nội dễ thương cực kỳ.