Em cần tìm đầu ra cho các mặt hàng mây tre đan thủ công của làng nghề Tăng Tiến, Việt Yên, Bắc Giang quê em. Hy vọng kết nối được với các anh chị trên mọi miền Tổ Quốc để tạo thêm việc làm cho các bác quê em ạ.
#VietnamCraftsmanship
Thế giới kiếm tiền của cả nhân loại trong thời gian tới sẽ diễn ra đồng thời 2 hiện tượng: cá lớn nuốt cá bé và cá nhanh bỏ rơi cá chậm.
Vì luật pháp ngày càng chặt chẽ, những lỗ hổng đều sẽ được bịt kín bằng thể chế (tức quy định pháp luật), kiểu làm ăn manh mún tự phát, làm ăn không tính toán, lười ghi chép báo cáo, làm ăn theo cảm xúc, làm ăn quy mô hộ gia đình...sẽ từ từ thu hẹp lại. Tiền phạt do làm ăn mà thiếu tính toán sẽ rất nhiều, có khi âm cả lãi, buộc phải đóng cửa, thị trường sẽ chỉ còn lại những doanh nghiệp rất lớn. Cá nhân hoặc hộ gia đình nếu mở ra làm ăn thì chỉ làm những cái thuộc về dịch vụ cơ bản như nhà hàng quán cà phê (ăn, uống), cắt tóc, làm nail,....Điều này đã diễn ra ở các nước phát triển (Mỹ, châu Âu, Nhật, Úc, Hàn...) và đang diễn ra tại Trung Quốc. Các doanh nghiệp nhỏ buộc phải cổ phần (hùn nhau làm) để đủ vốn, đủ nhân lực, làm bài bản chuyên nghiệp, minh bạch rõ ràng mọi thứ để lớn lên, hoặc đóng cửa. Ví dụ, các cửa hàng nhỏ bán điện thoại di động hay quần áo sẽ lỗ triền miên, tiền lãi không đủ tiền mặt bằng, trong khi các tập đoàn bán lẻ mở liên tục khắp nơi. Cũng cái điện thoại, cũng laptop nhưng công ty lớn họ làm chuyên nghiệp, còn cửa hàng nhỏ thì xoay sở 1 thời gian rồi cuối cùng tui thấy chỉ bán ốp lưng kiếm sống qua ngày. Đó là những gì đang xảy ra tại Trung Quốc.
Tiếp theo là cá nhanh bỏ rơi cá chậm. Thế giới internet mở ra cơ hội cho mọi người, dù nông thôn hay thành thị gì cũng đều tiếp cận thông tin như nhau. Học sinh sinh viên và thế hệ trẻ sẽ phân ra 2 nhóm và cũng chỉ có 2 nhóm. (1) Nhóm thông minh lanh lợi và kỷ luật, họ tận dụng được cơ hội này và trở nên xuất chúng, giỏi hơn các thế hệ trước rất nhiều, giàu rất nhanh và thâu tóm hết mọi cơ hội của đồng trang lứa. (2) Nhóm khờ khạo ngáo ngơ chậm chạp hoặc kém kỷ luật, không tận dụng được cơ hội internet và bị bỏ lại phía sau. Internet với họ chỉ là công cụ để giải trí, vừa tốn tiền mạng vừa tốn thời gian. Ví dụ như mạng xã hội như FB hay X hay YouTube hay Tik Tok, những bạn trẻ thông minh lanh lợi sẽ sử dụng để kiếm được tiền từ nội dung họ đăng, lại kiếm được tiền từ nền tảng thưởng cho họ nữa. Não họ lanh lợi và sáng tạo, ví dụ 1 bạn chỉ bán bún bò thôi nhưng ngày nào bạn cũng đăng được 1 bài thú vị lên các nền tảng, giúp quán của bạn thu hút 1 lượng rất đông người tìm đến quán, doanh thu tăng vọt. Ngoài ra, bạn lại thu được tiền view từ nền tảng chia sẻ.
*Người Việt mình gốc nông thôn nhiều, làm nông nghiệp lúa nước nhiều nên rất chậm về tư duy lẫn cơ thể. Óc quan sát kém nên không thể lanh, không sáng tạo được (sáng tạo dựa trên óc quan sát, phân tích, tổng hợp, liên tưởng ra cái mới). Hiện nay ở Singapore, dù đang là nước nhanh nhất thế giới về nhiều lĩnh vực, nhưng vẫn nhắc nhở nhau, keep up (bắt kịp) hay get left behind (bỏ rơi lại phía sau)?
*Các bé nghĩ là bản thân mình sẽ "keep up" hay bị "left behind"? Lý do? Giải pháp?
Chào mừng cư dân mới đến thị trấn X, thị trấn hào sảng nghĩa tình.
Ai cần gì thì còm nhen. Học ngoại ngữ tiếng Anh hoặc Trung hoặc ham hố cả 2 thì còm rõ, học bán hàng, học làm video, học live stream, đọc sách văn học, đọc bài tui viết, gặp gỡ bạn bè ở đây offline để hợp tác làm ăn, cùng nhau đi du lịch...Nhu cầu gì thì báo tui biết để tui tổ chức cho người biết hay người đã làm thành công (tui gọi là thầy cô) hướng dẫn lại cho người chưa biết.
Trong bất kỳ lĩnh vực nào, một người cũng luôn là trò của người này và là thầy của người khác. Ông xe ôm vẫn là thầy của mình trong việc rành ngõ ngách đường sá, nên mình đều tôn trọng như nhau nhen. Ông tổng thống thì có nhiệm vụ ông tổng thống, cô quét rác thì có nhiệm vụ của cô quét rác, làm nghề dạy học hay y tế cũng vậy, nên không có nghề nào cao quý hơn nghề nào như mọi người nói kiểu xưa cũ. Tất cả mọi ngành nghề đều cần thiết để vận hành xã hội. Tư duy tui vậy, các bé có cùng quan điểm thì vỗ tay vỗ đùi người bên cạnh đi nhen!
*Nay học câu thành ngữ này mắc cười qué mấy bé.
Cốt cách người làm tướng
Đơn thương độc mã, tức 1 mình 1 ngựa 1 thương thì chiến đấu sao lại nhiều người hợp sức. Thương trường như chiến trường, đã chọn kinh doanh là phải tổ chức đội nhóm, có quân có tướng. Tư chất của người nắm binh dụng mã có thể gói gọn vào 2 chữ KỶ LUẬT. Để điều khiển được "binh lính", có những công cụ như sau, bạn nào muốn làm ăn thì lưu lại.
(1). Lập báo cáo tuần, tháng, quý, năm. Liên tục đọc lại báo cáo cũ, to-do list (danh mục việc cần làm) trong tuần qua, tháng qua, quý rồi, năm rồi, cái nào làm rồi thì xóa đi, ghi cái mới vào. Việc chưa làm, tiến hành làm ngay. Những việc vẫn chưa có kết quả, phải nêu lý do trễ nãi. Giải pháp là gì.
(2). Kế hoạch làm việc trong tuần mới (hoặc tháng tới, quý tới, năm tới tuỳ quy mô DN). Nhưng nhất nhất, mọi việc PHẢI có mốc hoàn thành (deadline), trước cái tuần mới diễn ra. Kế hoạch tuần mới mà sáng thứ 2 mới có thì triển khai sao kịp, nên PHẢI có trước đó. Ví dụ thứ 6 tuần trước, ngày 29 của tháng trước, tháng cuối của quý trước, tháng 12 của năm trước.
(3). Làm gì với ai cũng cho mốc deadline hoàn thành, không có những câu như “bữa nào”, “khi nào xong sẽ gọi, sẽ giao”, “hôm nào sẽ”, “cuối tháng sẽ (cuối tháng là ngày mấy)”? Các câu cửa miệng của mình sẽ là “xin anh chị vui lòng cho em biết việc này khi nào xong ạ?”. Khi người ta nói ngày cụ thể, mình sẽ nói "em đã ghi nhận, và ĐÃ GHI VÀO SỔ để theo dõi và báo cáo bên em, gần ngày đó có cần em nhắc lại không ạ, em sẽ triển khai ngay sau hôm đó, nên mong anh chị đúng giờ để em không trễ với người khác”, hoặc “nếu anh chị cảm thấy ko đúng deadline hoàn thành thì vui lòng báo em biết trước 24h, em sẽ thay đổi lịch”, "em cũng sẽ bị công ty phạt nếu ngày đó chưa có cái đó, mong anh chị giúp em”.
*Các bạn phải nghiêm trong công việc để người ta nể và sợ. Mình luôn dễ thương trong cuộc sống, nhưng trong công việc phải khắt khe, kỹ tính, đòi hỏi cao, vặn vẹo trách nhiệm, không có chuyện “sao cũng được”, “xuề xoà cho qua”. Nói không với quên việc, hẹn tới hẹn lui, mình hướng dẫn họ ghi to-do list, nhắc 2-3 lần mà họ vẫn quên thì bố trí việc khác đi. Người không muốn báo cáo là họ rất kém kỷ luật, làm việc không có kết quả. 20 năm làm việc với đủ công ty rồi, tui xác định điều này chính xác 100%.
** Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Ở dưới lộn xộn là do ở trên. Mình phải chỉn chu, đạo đức, chính trực, minh bạch, chăm chỉ, kỷ luật....thì mới mong nhân viên nó làm theo. Đó là khí chất toát ra tự nhiên. Kinh tế khó khăn, tập trung vô mà làm việc, chớ xao nhãng. Trí não tất cả huy động để suy nghĩ ra việc để làm cả ngày, hết việc này thì tới việc khác, thì doanh thu cty sẽ đến mức trăm tỷ ngàn tỷ. Nghĩ lớn nhưng phải bắt đầu từ những việc nhỏ mỗi ngày.
*** Quản lý phải ngồi đọc từng cái to-do list của từng nhân viên, giao thêm việc, chiều trước khi hết ngày thì check lại. Nhân viên thử việc thì yêu cầu phải có daily report mỗi chiều trước khi về. Khi nhận chính thức thì để họ tự ghi daily to-do list chứ không kiểm tra nữa, nhưng phải có weekly report, monthly report, coi trong tuần trong tháng họ đã làm gì, thực trạng, đề xuất gì? Nếu không có báo cáo thì coi như không có làm việc, không nhận được lương. Kể cả quản lý. Còn nếu đưa ra 1 dự án mới, phải có 1 cái đề xuất, gọi là proposal, phải đưa trước thời gian thực hiện để mổ xẻ, dự trù ngân sách, bố trí nhân lực. Không đưa được đúng hạn thì dẹp cái proposal ấy. Không thoả hiệp việc nộp trễ. Phong cách của người Đức, Singapore, Nhật, Israel, Hàn Quốc, Ý, Bắc Âu... là phong cách này. Nên họ phát triển rất nhanh, rất lớn.
**** DN có người quản lý thuộc hệ tự do lộn xộn trước sau gì cũng sẽ phá sản.