Năm 2 ĐH, tui luôn đọc mục tuyển dụng trên báo coi người ta yêu cầu cái gì để mình rèn luyện, hòng ra trường xin được việc làm tốt. Thấy các công ty lớn đều ghi ứng viên có ít nhất “HAI NĂM KINH NGHIỆM”. Trời ơi, SV vừa ra trường mà 2 năm KN sao có? Nằm suy nghĩ một đêm, tui quyết định giải bài toán hóc búa này. Trong sách xưa họ nói, ai giỏi toán mà đàng hoàng thì mọi thứ của họ đều hanh thông, vì cuộc đời là một bài toán lớn, trên đường đi ta sẽ bắt gặp vô vàn các bài toán nhỏ, tư duy toán học rất cần để xử lý công việc gọn gàng logic. Cuối cùng cũng có đáp án. Tui quyết định sẽ phải xin vô một công ty nào đó để làm thêm, để khi ra trường thì mình cũng hơn 2 năm kinh nghiệm, mấy nhà tuyển dụng h���t bắt bẻ. Vấn đề là mình thuyết phục sao cho người ta nhận, vì còn vướng bận chuyện học hành, các doanh nghiệp cũng ớn. Ví dụ đang chuẩn bị đi gặp khách hàng thì trùng với lịch thi, tui sẽ nghỉ làm ngay, phải ưu tiên việc học chơ. Đang trong lứa tuổi trẻ con yêu đương nồng cháy, kêu đi công tác thì hoặc sẽ dắt con bồ theo, hoặc tìm cớ không đi vì quấn quýt tình cảm, tuổi học trò non nớt thì sẽ ưu tiên tình yêu hơn sự nghiệp. Rồi cái tôi đứa nào đứa nấy to đùng, cứ nhầm tự ái thành tự trọng, suy diễn dưới lăng kính hẹp của mình và sáng không lên công ty, tìm hỏi mới biết là "em không thích nữa". Thực tế là cho sinh viên vô thực tập làm thêm, tụi nó phá hoại nhiều hơn đóng góp, do ngáo ngơ bất cẩn và đầu óc chưa trưởng thành. Muốn có óc già dặn, tui quyết định tích lũy sự trải nghiệm bằng cách đi làm thêm. Thời khóa biểu học 6 buổi/tuần, trong khi quỹ thời gian mình có tới 21 buổi (sáng, chiều, tối của 7 ngày/tuần), có tới 15 buổi trống. Chiều đó tui mới mò lên trung tâm việc làm. Coi miết mà chẳng thấy hay, không giúp mình nâng cao trình độ ngoại ngữ, tui ra khu phố Tây. Dọc phố Tây có rất nhiều cửa hàng đồ lưu niệm, họ treo bảng “tuyển bán hàng" nhưng mình ít để ý vì CHỈ có đi bộ mới thấy. Tui đi 3 vòng mới chọn ra được 10 chỗ làm phù hợp, xong ghé tiệm chụp hình, mặc áo vét chụp hình thẻ cho chững chạc. Đơn xin việc mình tự viết tay bằng tiếng Anh, tham khảo trong thư viện để lấy mẫu đơn hay nhất.
Lúc tui đi nộp, tình cờ nhìn thấy trong khu phố Tây có một công ty XK nông sản, tui nhìn vào thấy mấy anh chị đi đi chạy chạy, điện thoại ào ào, rồi ra đứng máy fax nhận hợp đồng, ông giám đốc bước ra bước v�� chỉ đạo này nọ. Ở ngoài cửa kính, tui thập thò dòm vô, nói phải xin vô công ty này. Tui lùi ra xa xa, ghi lại số điện thoại trên bảng hiệu. Hôm sau, hết sức can đảm, tui ra bưu điện đưa cho cô giao dịch viên bấm số, rồi chạy vào cái buồng màu đen nghe. Bên kia bắt máy, tui hỏi liền “có tuyển người hem chị” rồi bị chửi cho 1 trận, nói em phải biết thưa biết dạ, ở đây không có tuyển sinh viên, mà có cũng không tuyển thể loại như thế. Xối xả 2 phút. Tui sợ hãi, cúp máy liền, bước ra trả tiền mà mặt mũi xanh ngắt như tàu lá, ra ăn tô hủ tíu mà người vẫn còn run. Hôm sau cửa hàng tơ lụa mời lên phỏng vấn rồi cho làm nhân viên bán hàng. Khổ là cái cửa hàng ấy đối diện xéo xéo công ty XK kia, nên tui bán khăn bán vải cho khách chứ mắt nhìn qua bên kia miết, tưởng tượng đến những buổi đấu trí đàm phán hợp đồng, rồi cái LC (th�� tín dụng) bên nước ngoài mở cho mình, rồi những container hàng lên tàu, rồi nhìn đô la chạy về tài khoản công ty, ôi sao sướng thế. Lại thấy việc lấy mấy đồng bạc lẻ của việc bán tơ lụa, nhiều khách keo kiệt ky bo trả giá từng xu, rồi mình năn nỉ hết nước họ vẫn bỏ đi cũng hơi nản. Nhưng bù lại, tiếng Anh của tui Tây hóa, mất dần âm Việt, nghe được cả nhưng câu dài của Tây nói. Tiền bạc rủng rỉnh, chiều nào cũng đứng trước cửa hàng mời gọi khách vô coi với cái miệng cười rộng tới mang tai.
Cái một hôm, buổi trưa đi học từ trường kết thúc lúc 11h, tui qua cửa hàng chuẩn bị làm ca chiều thì thấy ông giám đốc công ty XNK phía đối diện đi ăn trưa, tui bèn bí mật bám theo. Thấy ổng vô quán cà phê, gọi cơm văn phòng, rồi đọc báo. Tối về, tui mần một bộ hồ sơ đẹp mắt không ăn tiền, trưa hôm sau, phục kích ngay trong quán đó. Ông giám đốc như thường lệ đẩy cửa bước vô, gọi ăn uống xong, tui mới qua tươi cười kéo ghế xin phép được tiếp thị SỨC LAO ĐỘNG, nói dạ thưa con hạc trường vầy vầy, khả năng vầy vầy, mong muốn vầy vầy. Ổng nhìn mình như người ở cung trăng xuống, nói công ty tui đâu có tuyển người. Cái tui nói thôi chú cầm giùm hồ sơ của con về, khi nào có chị nào trong công ty chú chửa đẻ gì đó, nghỉ sanh vài tháng con vô làm thế cho, xong họ vô lại thì con đi hạc lại, chứ tuyển mới ai chịu làm cho chú ngắn hạn thế. Ổng nghĩ nghĩ cũng xiêu xiêu, mới cầm hồ sơ về. Trước khi đi mình còn tặng ông thỏi sô-cô la nhỏ, nói con được khách mua vải lụa tặng đó, con tặng lại chú, chú ăn giùm con chứ con sợ nổi mụn. Ổng cười ha hả, nói sinh viên gì mà dễ thương quá mậy?
Cuộc đời cứ thế tiếp tục. Cứ bữa nào đi học thì thôi, bữa nào không đi học thì lên cửa hàng bán lụa, rồi đạp xe qua thư viện học bài, đọc sách về xuất nhập khẩu càng nhiều càng tốt. Trong lòng luôn nung nấu là mình sẽ kiếm đô la, đi nước ngoài đàm phán bán hàng hóa Việt Nam với giá cao, văn hóa Tây Tàu gì cũng phải rành, trên thông thiên văn dưới tường địa chất. Một ngày cứ quần quật với bao nhiêu là việc, mở mắt sáng dậy thể dục 15 phút rồi đạp xe rần rật trên phố đến tối mịt mới về ngủ, trong ba lô có 2 bộ đồ để thay, vô cửa hàng thì mặc đẹp chút, còn đi thư viện hay đi học thì quần jean áo thun cho đúng chất sinh viên. Bẵng đâu 3 tháng sau, tui nhận được thư mời của công ty XNK. Sau bữa tặng sô-cô la, tui cũng không dám vô quán cà phê đó nữa. Cái bữa lên gặp chú, đúng như mình tiên đoán, có một chị mang bầu tháng thứ 4, nhưng muốn dưỡng thai nên muốn nghỉ sớm không lương. Cơ hội làm XK nông sản đã tới, tối đó đi về nhà mà lòng tui reo vui, vừa đạp xe vừa hát vang bài Phố Xa, mấy ông đạp xích lô quay lại nói "ê nhóc, mới yêu hả mậy?
"Mưa về trên khúc hát
Lá u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về thoáng hương xa
Con đường giờ là kỷ niệm
Giọt sương lặng lẽ bên em
Đọng trên đôi mắt vô tư
Để buồn cho con phố nhỏ
Để một người đến vấn vương
Đi bên em chiều trên phố vắng
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Đôi vai em gầy trong chiếc lá
Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân
Trên tay em nụ hoa vẫn nở..."
Nước ta chưa hề có thành phố. Sài Gòn, Hà Nội chỉ là 2 thị trấn khổng lồ, kiểu Băng Cốc, Manila. Ở ĐNA, chỉ có Singapore là thành phố đúng nghĩa. Mọi con đường dù to dù nhỏ đều có lane riêng, ghi chữ BUS ONLY. Vỉa hè có mái che cho người đi bộ từ bến vô các toà nhà. Khi bạn muốn trở thành thị dân, bạn phải nắm bản đồ, thời gian biểu của các tuy���n xe buýt, tàu điện. Công sở cty ở Sing mở từ 9-10h sáng đến khuya. Ở Marina Bay, nhìn sang bên kia, bạn sẽ thấy nhiều cao ốc sáng đèn cả đêm. Đừng ngạc nhiên nếu bạn hẹn mình đi cf lúc 11h tối, vì giờ đó họ mới xong việc. Lương LĐ phổ thông được trả theo giờ, ví dụ 8-12SGD/h nếu bưng phở. Ở Sing, làm gì cũng phải nhanh, bưng ra xong chạy vô bưng tô khác liền, chậm sẽ bị chủ xô té ngã dập mặt vô tô phở. Lúc vắng khách, NV phải lau chùi từng mm bàn ghế, kính, toilet, …TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC NGỒI hoặc ôm ĐT. Nếu mặt mũi nhăn nhó cau có thì cũng bị chủ đuổi. Cuối ngày ổng kêu mình lại trả tiền rồi nói “you are very good but not suitable in here lah”(người dở thì không nên nói thật về năng lực của họ, cứ khen nức nở nhưng nói không phù hợp). Người về hưu ở Sing cũng đi làm, đừng ngạc nhiên khi thấy toàn người già làm phục vụ. Nhân viên ở các công sở nếu ngáp sẽ bị mời vô hỏi lý do gì ngáp (công việc không thú vị hay sức khoẻ kém hay lý do gì, ai cũng phải nốc cà phê ào ào để không ngáp). Ai mò cả buổi chưa xong báo cáo sẽ bị sếp xô té dập mặt vào màn hình máy tính. Sếp giao việc sẽ không bao giờ có câu “làm sớm nha”. Sớm là bao lâu, nói ngây ngô vậy thì nhân viên nó khinh á. Giao việc, giao luôn deadline (mốc). Ví dụ “các cửa hàng Smartphone ở Orchard Road, 3h45 chiều thứ 6 nộp”, không nói tiếng nào nữa. Nhân viên tự triển. Tự hiểu là báo cáo sẽ có tên cửa hàng, chủ cửa hàng, giờ mở cửa đóng cửa, doanh số trung bình, đang bán loại ĐT gì, giá cả, nguồn hàng, khả năng hợp tác với hãng mình…chứ không có chuyện đứng ẹo 1 bên hỏi “thưa sếp báo cáo gồm những cái gì ạ”. Nếu mình hỏi như vậy, sẽ bị quánh giá là “thiếu i-ốt”, sếp đang cầm ly cà phê trên tay, nghe mình hỏi mấy câu “ngu dưới mức bình thường này” sẽ tạt thẳng ly cà phê vào mặt cho chừa cái thói ít động não. Làm thế nào có được thông tin cho báo cáo đó thì tự suy nghĩ, nghĩ không ra thì qua Mỹ làm. Không có chuyện 1 tuần trôi qua mà không có KQ gì. Báo cáo ghi “tuần này, em không có gì mới, mọi thứ y chang tuần trước” thì "em rất là xuất sắc, nhưng không phù hợp ở đây". Nhân viên thử việc, đầu óc phải lanh lợi, tay chân phải hoạt bát mới được giữ lại. Ngày xưa, sinh viên quốc tế được ở lại làm 3 năm trả nợ. Tuy nhiên, gần đây nhiều bạn vẫn cứ nợ hoài vì không ai nhận do chậm chạp lề mề, nên chương trình này cũng dẹp. Hãy nhìn người quét dọn ở sân bay Changi, họ vừa đi vừa chạy, chỗ nào bẩn là lao tới hút bụi hay nhặt rác lên liền. Người Singapore vào quán không hề tò mò nhìn mặt coi có ai quen không, giờ qua Sing chơi thì coi như mình sống thọ tới trăm tuổi, vì Sing bây giờ chính là Việt Nam năm 2100. Mình đi sau nên sẽ tới lúc như họ. Người mình quan tâm chuyện tào lao nhiều nên phân tâm, năng suất lao động không cao. Các nước như Bangladesh, Philippines, Indonesia, Campuchia, Lào....do tư duy và làm việc chậm nên nghèo. Người Israel, Dubai, UAE, Qatar, Hàn, Trung Quốc đại lục, Đài, Hongkong,...tuy không tốc độ bằng người Singapore nhưng cũng rất nhanh so với phần còn lại của châu Á. Ngay cả ở nước nghèo nhất thế giới, người nhanh nhẹn tư duy lẫn tác phong đều giàu có. Mỗi cá nhân cần thay đổi chính mình. Nhanh lên nữa, làm nhiều, đi nhiều hơn nữa.
4 Bài học từ hội chợ FHC Shanghai
FHC là hội chợ chuyên ngành thực phẩm lớn của Thượng Hải từ khắp nơi thế giới tụ họp tại đây để tìm nguồn hàng, tìm đối tác.
FHC có 3 khu lớn đi cả ngày không hết, hôm qua mình đi tới 19000 bước chân mà vẫn chưa hết. Quá to quá rộng luôn.
Một số điểm mình thấy hay take note cho cả nhà:
1. Đầu tiên là đi hội chợ chuyên ngành để nhìn thấy xu hướng ngành, cái này quan trọng vì dù ngành nào cũng có chu kỳ và sự thay đổi liên tục rất nhanh. Người TQ là người rất giỏi và nắm bắt thời cơ. Chị dẫn đoàn người TQ có kể: người TQ chỉ cần biết thế giới có gì hay là sẽ lập tức bay tới tận nơi mua về, mổ xe, tháo lắp ra nghiên cứu liền, sau đó họ sẽ tới công ty đó đặt hàng mẫu như vậy có điều chỉnh cho hợp với thị trường họ và rồi họ nắm được công thức và bán đi TG. Sự lanh lợi của họ đáng nể.
2. SÁNG TẠO trong bán hàng của các gian hàng tại hội chợ: người Trung sáng tạo nhảy múa ca hát, sampling sếp hàng dài họ không có tiếc tiền cho sản phẩm và marketing, toàn thuê mỹ nữ, trai xinh gái đẹp trang điểm hoá trang lộng lẫy bán hàng rất thu hút. Hội chợ quốc tế mà rất thu hút cuốn.
Còn người Âu, Mỹ thì Professional chuyên nghiệp chỉn chu từ concept đến phong cách ăn mặc đôi khi làm cho người ta ngại khi vào (tuỳ sản phẩm tuỳ phân khúc).
3. TẬN DỤNG CƠ HÔI
Thuê gian hàng ở Shanghai nhỏ 9m2 như lỗ mũi đã 5000 usd, còn các gian khổng lồ bên ngoài 4-5 gian ghép lại vị trí đẹp mọi người sẽ thấy là bỏ tiền tỉ từ set-up, gian hàng, đến đầu tư trang trí nên họ không chỉ bán ở đó mà tổ chức đội LIVESTREAM tại gian hàng. Gần như gian TQ đều tổ chức live rất nhiều.
4. LANH LỢI
Nếu chỉ cần add wechat họ xong bạn sẽ thấy họ sẽ nhắn tin hồi âm liền, tối về say hi, ngày mai gửi báo giá hồi âm liên tục liên tục vậy cả tháng trời không bỏ sót một khách hàng nào.
Còn nữa mà đang đi xe rồi nên mình sẽ update tiếp nhoa. Thả tim, còm đăng lại cho team mình cùng nhau học hỏi nhé.
Còn nữa.
Sáng nay dậy sớm, kể các bé nghe chuyện lúc nhỏ tui đọc. Tui hay kể chuyện Tàu chuyện Tây vì dù có chi tiết không chính xác lắm thì cũng không bị ai mắng, còn sử Việt thì phải tra lại mới dám kể, làm biếng.
Tướng quân trăm trận trăm thắng trong lịch sử không nhiều, vì thỉnh thoảng vẫn có trận hoà. Một người mà "hễ quánh là thắng" trong lịch sử là Nhạc Phi, thời Nam Tống. Khi sinh ông ra, có con chim to đùng đậu trên mái nhà nên đặt tên là Phi (bay), ước mơ con trai sau này vẫy vùng thiên hạ, bay khắp chốn. Khả năng cầm quân của Nhạc Phi chỉ gói gọn ở 2 chữ là kỷ luật và thương người. Kỷ luật là trên dưới phải đồng lòng, ai không tuân theo thì mời ra khỏi nhóm, còn thương người là ông chủ trương thuyết phục kẻ thù trước, họ không chịu thì mới đánh, và tuyệt đối không đụng vào thường dân, đánh là phải quân tử hiên ngang, không đánh úp, đánh lén, nguỵ trang kiểu Úc, nếu dân đói thì ưu tiên dân trước rồi mới tới lính. Tới tận bây giờ, trong lòng người Trung Quốc thì Nhạc Phi vẫn là người tướng tài nhất, tận trung nhất, được hâm mộ nhất. Giới doanh thương ngày nay vẫn đến miếu Nhạc Phi ở đường Bắc Sơn, Tp Hàng Châu để xin vía "quánh đâu thắng đó" khi mở thị trường mới, ngành hàng mới....
Thời Nhạc Phi, tể tướng nước Nam Tống là bé Tần Cối. Bé Cối này tham lam cực kỳ, tài sản riêng hơn cả quốc khố, nhận tiền của ngoại bang và làm nước Tống sụp đổ. Khi thấy danh tiếng quá lớn của Nhạc Phi, vợ Tần Cối là Vương Thị bày mưu cho chồng liên tục vu tội cho Phi, nhưng không thành công. Một bữa Tần Cối làm giả công văn của vua, mời Nhạc Phi đi tắm, nhưng thực tế là khống chế đưa đi hành hình dã man. Trong thành Hàng Châu có vợ chồng người bán bánh nọ, vì quá căm hận vợ chồng Tần Cối mà nặn ra 2 cái bánh hình người 1 cao 1 thấp dính nhau, chiên trong vạc dầu, gọi là Dầu Thiêu Cối (油炸桧 - Tần Cối bị dầu thiêu). Người dân xếp hàng mua ăn, Tần Cối tức điên, tìm cách bức hại người bán bánh. Người dân không sợ, vẫn tiếp tục làm bánh, nhưng lần này họ gọi là dầu thiêu quỷ,��油炸鬼, chữ Quỷ và chữ Cối gần như đồng âm, để tránh bị bức hại. Khi sang tới Việt Nam, chữ Quỷ đọc theo âm Quảng thành chữ Quẩy, là món ăn chung với phở hay cháo lòng. Quẩy là món rất khó làm, tỷ lệ bột mì và bột nở phải chuẩn thì chiên mới bung ra và mới ăn được. Các bạn có sang TQ thì gọi ăn thử, chấm vô sữa đậu nành, giờ ng ta gọi là Dẩu Thẻo (油条) cho dễ nói (tui đọc giọng miền Nam "dẩu thẻo" mới ra được thanh 2 Hán Ngữ nha).
*Tại miếu Nhạc Phi ở Hàng Châu, đời sau có làm tượng vợ chồng Tần Cối quỳ chịu tội. Nhưng mấy trăm năm qua, người dân cứ tới đây là nhổ nước bọt vào tượng, lấy đá ném nên phải làm tới lần thứ 13 và rào sắt lại, cấm nhổ nước bọt thì tượng mới không bị vỡ.
Nhiều người ib hỏi mình hướng dẫn mua tick xanh được khuyến mãi 40% bằng điện thoại quá nên mình quay lại màn hình, mn làm theo nha
♥️Lưu ý:
1. KHÔNG vào APP X trên điện thoại nhé, vì trên app ko có khuyến mãi
2. Nếu xài iphone thì dùng Safari, xài điện thoại khác có thể dùng app Google, vào đó gõ https://t.co/3jxxviV3UD như trên máy tính để vào X rồi làm theo HD trong clip
3. Đăng nhập và xác minh số điện thoại, email gì đó, nó nói gì làm theo, rồi nhập thông tin thanh toán là xong
4. Thanh toán xong chờ 1-2 ngày có tick xanh
5. Ai đang mua gói tháng rồi thì ko đăng ký được mà phải chờ hết thời hạn gói tháng, khuyến mãi 40% này kết thúc vào 17/10
=> nếu tài khoản mới lập, còn ít follow có thể bỏ luôn tài khoản cũ lập tk mới.
Nếu vẫn thắc mắc thì nhắn mình hoặc các thành viên #TeamDoanNguyenDuc sẵn sàng hỗ trợ nha!
Nhớ fl team mình nhen!
@Trudylangs@KenJenBen25@thao19786071458@Thamdo_1991@LinhAnh168@quynhsongkhoe@phuong_18122023@hhqptt@tuyen_ld@LyNguyen9091@Ly_Hong_Tien
@Tony_Buoi_Sang Hay quá D ơi! Đúng câu chuyện con cũng đang cần chia sẻ và suy xét chính mình! Con cảm ơn D luôn viết lên những câu chuyện luôn thể hiện thực tế cuộc sống hiện tại ạ!
Giải đáp 1 chút théc méc về chương trình: Bản chất là tập về bán lẻ. Ở đây có đủ thành phần về thu nhập, có người có ngàn tỷ trong tay, cũng có người vài ba triệu đồng đã là 1 tài sản lớn. Có người quan hệ kinh khủng, hô 1 phát có người mua ngay cả tấn hàng vì sợ hay nể, nhưng cũng có người rao mỏi miệng chẳng có ai mua vì chẳng chơi với ai. Có người dạn dĩ nói chuyện buôn bán ào ào như không, cũng có người ngại ơi là ngại, đăng 1 tút bán hàng sợ người ta khinh cái con này cái thằng này nghèo lắm chết đói rồi hay sao mà phải đi bán hàng online. Đại loại thế. Bạn ngàn tỷ trong tay, quyền thế ở đâu ko biết, vô đây thì coi như 1 thí sinh bình thường. Bán là bán cho người xa lạ, thuyết phục người có nhu cầu chứ không phải dùng tiền mua trăm thùng để đó cho team mình đạt chỉ tiêu, hay dùng quan hệ mà bán cho người mình quen biết, người ta mua không vì nhu cầu, cái này tui không có hài lòng, tui chửi khóc ráng chịu nha. Đây là lúc học lại để thấu hiểu nhân viên bán hàng ở cấp thấp nhất, hiểu thị trường, hiểu xã hội. Còn nhóm "ngại ngùng viên" thì đây là cơ hội để các bé bớt ngại, vì đăng lên là "cho thử thách học kinh doanh", nên người ta có nói xỉa xói cũng cũng không có khóc, có cái lý do mà vịn vào cho đỡ xấu hổ.
Rồi sau cái tuần thử nghiệm này, các bé sẽ quen, người mua rồi có thể mua lại, lúc đó thì các bé tự do liên hệ với bên bán để lấy hoa hồng chiết khấu gì đó. Còn ở tuần này thì làm vô vụ lợi, thậm chí phải bỏ tiền ra để mua mẫu (tiêu dùng cái mẫu đó), hoặc chạy quảng cáo, hoặc đi ra đường rao bán....mọi thứ làm là để học. Mình phải trả học phí, dù là học bất cứ cái gì. Đọc cái này của tui, cũng phải trả tiền internet và 3G chứ đầu có hoàn toàn free. Học để biết làm, càng phải dấn thân, tốn nhiều thời gian và tiền bạc. Tui lựa cái này là ít tiền nhất rồi, thậm chí ai không có vốn, chỉ chốt đơn rồi người sản xuất giao hàng, gửi hoa hồng cho, cũng là con đường tích tụ 1 chút tiền với bàn tay trắng xoá.
Thử thách nhiều vòng, nhiều SP khác nhau ��ể các bé coi ưng SP nào nhất. Tui sẽ hướng dẫn cho các bé cách chụp hình, cách làm clip, cách viết bài, cách rao, cách năn nỉ, cách khơi gợi làm sao cho khách "lòi ra được cái nhu cầu" mà mua hàng. Các bé sẽ biết cách va chạm với tiền nong, va chạm với xã hội, với lợi ích cá nhân và tập thể nhỏ. Rồi đến gần tết, bé nào thấy hợp với KD thì sẽ kiếm được tiền mà năm mới ấm no, năm mới có cái mới. Lúc đó thì tui cũng đi ngưng trên X này 1 thời gian, để các bé tự làm, tự sinh hoạt. Có khi, những khoảnh khắc về 1 ông Dượng vui vui trên mạng chỉ là 1 kỷ niệm.
Mong các bé hiểu bản chất mà đừng có làm tiêu cực vấn đề, khi có bất đồng thì nghĩ đến tui mà hết cãi. Với não cũng lớn lớn chút, chứ nghĩ gì mấy cái chút éc sao có 1 cuộc đời như ý được. Mọi thứ đều trung thực, minh bạch, có sao hưởng vậy, có sao nói vậy. Đừng có ma lanh hay tìm kẽ hở của quy định mà lách luật. Không có hay.
Tui lập team là để giúp nhau. Người tự tin, người có kinh nghiệm, người bán giỏi thì giúp người chưa tự tin, người chưa có KN, chưa bán giỏi, đẩy họ lên, rồi họ cũng sẽ quay lại giúp mình (như tấm hình ở dưới). Tham gia cuộc thi này, để lại đằng sau mọi danh phận và mọi nhận thức cũ, bây giờ, chúng ta đều là học viên, đều như nhau hết. Bán cho người có nhu cầu, bán được thì đi tiếp, không được thì thôi đâu có sao, đứng ngoài coi mọi người làm, rồi tham gia vào đợt tiếp theo.
+> Như vậy trong tháng 9 này các bé mua lấy mẫu để có cảm nhận, rồi tới ngày 6/10 sẽ kết thúc chương trình 1. Sau đó 1 tuần thì bạn Vương sẽ công bố kết quả. Đọc lại bài này 2-3 lần nữa để hiểu rõ ý tui nói.
Mua hàng của người quen, nhận được tin nhắn "Cám ơn anh đã ủng hộ, thanks for your support". Từ ủng hộ là một từ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP DÙNG trong kinh doanh. Người ta chỉ nên "Cám ơn đã mua hàng, thanks for your order".
Mình khởi nghiệp SX KD một cái gì đó, có nên chỉ tập trung kêu gọi bạn bè, gia đình, người quen ủng hộ mình hem? Câu trả lời là hem. Chớ có dại dột. Nhiều bạn ngạc nhiên, nhưng đó là sự thật. Tư duy của tiểu thương xưa nay nên khi mình mở ra làm ăn, khách hàng mình nghĩ đầu tiên là người quen. Ví dụ nói với bạn bè, "tao mới mở quán bún bò, mày ghé ủng hộ nha". Rồi nó ghé ăn, dẫn đến rất nhiều lúng túng. Nó ăn xong, mình không giảm giá cũng kỳ, mình lấy tiền cũng kỳ, mà không lấy tiền thì cũng kỳ nốt. Cảm giác nợ 1 món nợ tình cảm nó đè nặng trên người.
Dưới góc độ người ủng hộ, họ sẽ suy nghĩ khác. Nếu mình lấy tiền, nó sẽ nói trời ơi nó là bạn thân, tao vô ăn mà nó cũng lấy tiền. Còn nếu không lấy tiền, nó nói trời ơi sao không lấy, ngại quá bữa sau tao không dám qua nữa. Đứa não phức tạp hơn nó còn nghĩ "nó ỷ nó làm chủ rồi, khinh không lấy tiền tao".
KHÔNG TẬP TRUNG KÊU GỌI NGƯỜI THÂN ỦNG HỘ MUA HÀNG là nguyên tắc cơ bản trong kinh doanh. Những bạn làm sale, mới vô thấy bán khí thế, nhưng toàn cho người quen người nhà...thì đứa đó KHÔNG CÓ TÀI NĂNG KINH DOANH. Vì người thân của nó mua xong thì hết mối. Một số bạn tuyển nhân viên kinh doanh, thấy nó có quan hệ gia tộc nhiều, mừng quá mời vào, tuy nhiên nó bán xong cho ông chú bên Việt Teo, ông cậu bên Việt Tóp...thì hết biết bán cho ai, bèn nghỉ việc.
CŨNG ĐỪNG BAO GIỜ TẬP TRUNG THỜI GIAN BÁN CHO ĐỐI TƯỢNG ỦNG HỘ. Ủng hộ thì không lâu dài. Thấy chồng mình làm hiệu trưởng nên mình mở căng tin bán cho học trò, giáo viên để họ ủng hộ. Họ ăn vì sợ chồng mình chứ có phải vì thật lòng muốn ăn đâu. Xưa thời bao cấp khó khăn, có nhiều thầy cô giáo vừa đi dạy vừa bán cà rem. Có lần học trò nó làm sai, cô giáo cho nó 1 điểm, nó khóc nó nói, sao em mua hàng ủng hộ cà rem của cô mà cô cho em có 1 điểm? Em mua hàng của cô thì cô phải "lại quả" cho em bằng điểm số chớ? Đấy, nó khổ thế thấy, nó là học trò, tự dưng biến thành khách hàng, mua vì tình cảm hay cả nể sẽ không lâu dài. Người xưa khuyên dạy, nếu chồng có chức có quyền, vợ con chỉ nên ở nhà tỉa hoa tỉa củ, đừng có tham lam mà kinh doanh trên quan hệ của chồng của cha. Sẽ nguy hại khôn lường về sau.
Làm kinh doanh, cách xây dựng khách hàng đúng là phải tìm khách có nhu cầu. Việc mua hàng phải xuất phát từ NHU CẦU. Người ta không có nhu cầu thì tạo cho người ta nhu cầu. Bạn có thể còm cái bạn đang bán và ai là người có nhu cầu thử tui xem. Nếu bạn hiểu được nguyên tắc cơ bản này, thì bạn sẽ bán hàng được. Còn kêu gọi ủng hộ thì người ta chỉ có thể ủng hộ 1-2 lần, bạn chắc chắn sẽ dẹp business đó.
Mấy lời nhắn nhủ cho các bạn mới khởi nghiệp. Tự xây dựng hệ thống khách mới toanh, rồi biến họ thành khách ruột, khách quen, bạn hàng. Tạo ra nhu cầu, biến không thành có thì mới gọi là người có tài trong kinh doanh (bài này tui viết vào năm 2015).
Tương tác với bài viết này bạn có thể kiếm tiền nhờ vào quảng cáo của tôi.
Connect with me and let's build a global community!
🌍 Hit like, share, and comment to expand our international network.
Let's make friends worldwide! 🌟
Kể về chuyến bay đi London năm..., đi chung với 2 anh bạn người Nhật. Tui ngồi hạng phổ thông (economy class), 2 anh Nhật thì đi hạng thương gia (business class), phía trước của máy bay, cách nhau cái rèm. Ghế hạng thương gia bật ngã phía sau nên ngủ được. Tui ngồi bật đèn lên làm việc 1 lúc thì 1 anh Nhật kêu lên đổi chỗ. Giờ mới để ý thấy các cô tiếp viên, lúc phục vụ ở khoang economy thì mặt lạnh tanh, ăn nói cộc lốc "bò hay gà”, nhưng vừa kéo rèm bước qua khoang business là cười toe toét, dịu dàng hẳn. Đối xử với nhà giàu có khác, vì vé business gấp 4 lần vé eco cơ mà. Tui đang nằm thì bỗng bị đập kêu dậy. Cô tiếp viên nói yêu cầu anh xuất trình Boarding Pass. Tui ngái ngủ nên móc trong quần 1 lúc mới ra được (ý nói móc cái Boarding Pass). Cổ nghiêm mặt, “mời anh xuống ngồi đúng vị trí!“. Tui ngáp (có che miệng) rồi tươi cười “thưa cô, chỗ này của bạn tui, cậu ấy nhường tui lên ngủ 1 lát“. Cổ phẩy tay, “mời anh đi cho, đó là quy định!“. Gương mặt khó đăm đăm, nói tiếng nào rõ tiếng đó cứ như “dao cau liếc vào mỏm đá“. Cái tui nói “cám ơn cô đã nhắc nhở”, xong đi về chỗ cũ. Cô cũng theo tui xuống, cô nói với anh người Nhật. “Giá vé khác nhau, ăn uống 2 khoang khác nhau, các anh tự ý lộn xộn thế này là không được“. Giọng nói của cô gay gắt và quyết liệt với các cấu trúc tiếng Anh như I dont like, if you want, you must, you have to,...
Thấy căng thẳng, tui mới trình bày, thưa cô, cho tui góp ý cái nhé. Cổ lườm mắt nhìn, rồi gật đầu. Tui said “-cô ơi, quy định của hàng không nhiều lúc hành khách không biết, cô hướng dẫn giùm. Tui biết sai nên ngoan ngoãn nghe nè. Nhưng đã chọn đây là nghề của mình, sao c�� không vui vẻ cho nó thoải mái chút, nói dịu dàng dễ nghe chút? Tụi tui đi 3 người, 1 Việt 2 Nhật, cô xem, đều cao ráo đẹp trai, gương mặt đứa nào đứa nấy cũng ngời ng���i thanh tú. Cho tui xin lỗi …”. Cô tiếp viên nhìn tui sững sờ. Chớp mắt mấy cái xong cái rú lên, ối trời ơi, anh Tony phải không. Anh Tony đây mà. Em chắc luôn. Rồi rầm rập chạy vào trong buồng kêu thêm bạn bè, Yến ơi, Oanh ơi….có Tony đi chuyến bay của mình nè, ra coi mặt. Cái Yến cái Oanh lao ra ngay, nói ủa Tony nào, Tony Blair hả? Hay Tony Buổi Sáng? Đẹp trai vầy phải là Tony Buổi Sáng rồi. Nói đoạn, 3 cô kéo xềnh xệch tui vào buồng để thức ăn, bóp tay bóp chân sờ má. Nói em nghe chữ “ gương mặt thanh tú” giống như ám hiệu để nhận ra anh Tony Tèo, chứ ở Việt Nam nào ai dám tự nhận mình như thế. Cái hỏi tui có ăn có uống gì hem, nước mía bánh tráng trộn j cũng có nè. Còn nói ở ngoài anh trẻ quá, anh ăn gì mà trẻ quá. Cái tui giả bộ giận, nói “nhưng hồi nãy mấy cô làm tui buồn”. Cô tiếp viên trưởng nãy giờ đứng quan sát nghe hết câu chuyện, vội xen vô ” tụi em hứa với anh, từ nay về sau, tụi em sẽ vui vẻ với hành khách, ăn nói dạ thưa ngọt lịm, cái gì cũng giải quyết thấu lý đạt tình. Sẽ không nhăn nhó, cau có nữa”. Cái Yến nói thêm “dù sau này có làm ở môi trường trên không hay dưới mặt đất, hay đổi qua ngành khác, em sẽ luôn luôn giữ môi trường làm việc của mình đầy ắp tiếng cười“. Tụi Nhật nhìn nhau nói đấy, nó là Tổng biên tập tạp chí Tony Morning cơ mà, có phải chuyện chơi. Tính tình của nó lại vui vẻ hài hước một cách thông tuệ, nên hóa giải mọi xung đột căng thẳng cứ như không. Chuyến bay dài mà chẳng thấy mệt mỏi, vì nụ cười thường trực trên môi.
Tui ngồi đọc báo một lúc thì anh cơ trưởng cũng xuống, rủ lên buồng lái chụp hình. Tui nói cám ơn nhưng vì tính hướng nội, hay ngượng nên không có chụp hình bao giờ. “Thôi anh lên tập trung lái đi, chứ để máy bay vô vùng thời tiết xấu, bị turbulence là hành khách ói”, tui said. Ảnh nói, ừa, thôi em ngồi chơi uống nước rau má đi nghen, để anh lên lái tiếp. Tui nói Dạ.
Ngoài cửa sổ, mây bay trắng xóa.
Mọi người ai muốn kiếm tiền từ X ��ể lại tên user name của mọi người trên X.
Để em thêm mọi người vào đối tượng mục tiêu quảng cáo của em nhé.
Chi phí quảng cáo của em sẽ là doanh thu của mọi người ạ.
Nếu được mọi người giúp em đăng lại bài để nhiều người Việt mình tham gia nữa nhé
***9 CÁCH ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG TỐT HƠN MỖI NGÀY
1. Mỉm cười - Khí chất ngày càng bộc lộ.
2. Thích nghi - Thời vận ngày càng thuận lợi.
3. Thấu hiểu - Tri kỷ ngày càng nhiều.
4. Bao dung - Cuộc sống ngày càng tốt đẹp.
5. Ngưỡng mộ - Quan hệ ngày càng rộng mở.
6. Khiêm nhường - Tấm lòng ngày càng mở rộng.
7. Lương thiện - Thế giới quan ngày càng thuần khiết.
8. Biết ơn - Tương lai ngày càng tốt đẹp.
9. Hành thiện - Chuyển xấu thành tốt gặp nhiều may mắn.
Sưu tầm
💚💚💚
***7 PHƯƠNG THUỐC TỐT NHẤT Cho Sức Khỏe Bạn...
1. Thuốc chống ung thư tốt nhất là chạy bộ.
2.Thuốc ngủ tốt nhất là ngâm chân nước nóng vào buổi tối.
3. Thuốc dưỡng phổi tốt nhất đó là thở sâu.
4. Thuốc hỗ trợ dạ dày tốt nhất là xoa bụng thường xuyên.
5. Thuốc kéo dài tuổi thọ tốt nhất là hãy cười thật nhiều.
6. Thuốc vạn năng là uống nước đủ mỗi ngày.
7. Mỹ phẩm tốt nhất và đẹp nhất là ngủ sớm và dậy sớm.
Dù có làm gì thì mọi người cũng nên chú ý giữ gìn và chăm sóc sức khoẻ của mình và cho những người mình thương yêu thật tốt nhé…
💚💚💚
Mạng XH đang cuồn cuộn làn sóng chỉ trích người này người kia về chuyện từ thiện. Mình chớ để tâm bị cuốn theo.
Không đọc những drama, những bí mật, những phát hiện đó. Chẳng để làm gì cả, vì 3 tháng nữa những câu chuyện này sẽ biến mất như chưa hề tồn tại.
Chỉ lo bản thân mình, tự sửa cho đẹp hơn. Đọc những chuyện hay, những nội dung tích cực. Không theo dõi người tiêu cực, phẫn uất, chỉ trích người này, mắng chửi người nọ.
Ai làm gì sai họ sẽ tự chịu. Mình lo làm gì. Nếu họ sai pháp luật thì luật phạt, còn sai về đạo đức thì trời phạt. Mình góp thêm 1 tiếng chửi, chẳng để làm gì hết, mà chỉ khiến mình và người theo dõi mình mệt mỏi.
Các bạn nhanh chóng thoát khỏi dòng xoáy này. Tui coi ai mà tâm không vững, bị cuốn theo thì sẽ không xem nữa. Vì tui và nhiều người ở đây thật sự không có muốn đọc những tin tức đó.
Trang X này chỉ nói những điều vui tươi, những gì tốt đẹp nhất, nghĩa tình nhất thôi.
Dặn vậy, bạn nào không đồng ý thì thôi, chúng ta không hợp nhau.