2 Tuần nay khi làm test lớp tiếng Anh cho XNK mình nhớ lại lúc mình mới học tiếng Anh lại từ đầu khi qua Mẽo. Anh Thầy khuyến khích tụi mình viết thật nhiều dù vốn từ chẳng là bao. Ảnh kêu tụi mình đọc bài đọc ngắn "Shitty first Drafts" trước rồi sau đó thực tập phương pháp 5-10. Mình chia sẻ lại bên dưới để mọi người thực hành để nâng cao kỹ năng viết nha.
SHITTY FIRST DRAFT – CỨ VIẾT ĐI, RỒI MỌI CHUYỆN SẼ ỔN!
Học viết tiếng Anh cũng giống như nấu ăn vậy. Bạn không thể đòi hỏi một món ăn hoàn hảo ngay từ lần đầu vào bếp. Viết cũng vậy – bản nháp đầu tiên của bạn sẽ rất “shitty”, rất lủng củng, rất ngô nghê. Và điều đó hoàn toàn ổn.
Đây là lúc để bạn làm quen với một khái niệm cực kỳ quan trọng trong giới viết lách: “Shitty First Draft” – tạm dịch là “Bản nháp đầu tiên tệ hại”. Tại sao nó lại quan trọng? Vì nó giải phóng bạn khỏi cái bẫy mang tên "phải hoàn hảo ngay từ đầu" – thứ khiến rất nhiều người không bao giờ bắt đầu viết, vì sợ sai, sợ dở, sợ người khác cười.
Quy tắc 5-10: Viết đơn giản mà hiệu quả
Nếu bạn là người mới tập viết tiếng Anh, mình gợi ý một công thức rất dễ nhớ:
🕔 5 phút quan sát & tưởng tượng
🕙 10 phút viết tự do, không chỉnh sửa
🕔 5 phút đầu – Quan sát & tưởng tượng
Hãy chọn một thứ gì đó trước mắt bạn – có thể là ly cà phê trên bàn, một người lạ trong quán, hay cảnh trời mưa ngoài cửa sổ. Đừng vội viết. Hãy dành 5 phút để nhìn kỹ, nghe kỹ, và tự hỏi:
Nó nhìn như thế nào?
Nó làm mình liên tưởng đến điều gì?
Nếu mình là nó, mình sẽ nghĩ gì?
Cảm xúc của mình khi nhìn thấy nó?
Đây là bước quan trọng nhất – nạp nguyên liệu cho não trước khi viết. Viết không phải là việc của ngữ pháp hay từ vựng. Viết là việc nhìn ra điều gì đó đáng kể, tưởng tượng thêm, và muốn truyền tải điều ấy cho người khác.
🕙 10 phút sau – Viết như không có ngày mai
Bật đồng hồ. Viết. Không dừng lại. Không kiểm tra từ điển. Không xoá. Không chỉnh. Chỉ viết.
Nếu bạn không biết một từ tiếng Anh nào đó, hãy diễn tả vòng vo bằng những từ bạn có. Đó chính là cách bạn “rèn” cơ bắp ngôn ngữ.
Ví dụ:
I saw a man with a very kỳ cục face. His face was like a trái xoài, with small eyes and a big mouth. He looked like someone from a phim hoạt hình. He was nói chuyện 1 mình and walking in circles like he was dancing in slow motion.
Câu cú không hoàn hảo. Ngữ pháp có thể sai, từ vựng có thể thiếu. Nhưng người đọc hiểu bạn muốn nói gì. Bạn đã làm được điều quan trọng nhất: truyền đạt.
Nếu bạn có dịp hãy đọc truyện Forrest Gump. Giọng văn dễ hiểu & sai chính tả, ngữ pháp có chủ đích vì nhân vật là 1 người "chậm tiêu".
Viết là kỹ năng, không phải phép thuật
Giống như đi xe đạp – bạn phải té vài lần, trầy chân, lảo đảo, thì mới có được sự cân bằng. Viết cũng vậy. Muốn viết hay, phải viết dở trước. Không ai tránh khỏi.
Bạn không cần từ vựng cao siêu. Bạn cần quan sát tốt, tưởng tượng phong phú, và can đảm để bắt đầu – kể cả khi nó lộn xộn.
Hãy nhớ:
“You can’t edit a blank page.” – Bạn không thể chỉnh sửa một trang giấy trắng.
Shitty is sexy!
Mỗi khi bạn viết một bản nháp đầu tiên, dù “tệ”, dù “lỗi tè le”, bạn vừa mới dũng cảm hơn hàng triệu người vẫn còn ngồi nghĩ mà không viết.
Vậy nên, từ hôm nay, hãy luôn mang theo 1 cây viết chì và 1 cuốn sổ nhỏ, quan sát thứ gì đó quanh bạn trong 5 phút, rồi viết 10 phút không cần đúng. Dần dần, bạn sẽ ngạc nhiên về khả năng của mình.
SHITTY FIRST DRAFT – JUST DO IT. RỒI MỌI THỨ SẼ ỔN.
Mến chào cả nhà trên Thị trấn X!🥳
Mình tên đầy đủ là Bùi Võ Kim Quyên. Tên tiếng Anh là Quincy, có nghĩa là một người bình thường nhỏ bé, hoặc người vươn lên dẫn đầu số 1! 💯
Mình sinh ra và lớn lên tại Tây Ninh, vùng đất miền Tây Nam Bộ đầy chất thơ, giàu văn hóa và đậm chất tâm linh của Việt Nam. Nơi đây có núi, rừng, sông, hồ, và cả danh xưng “vùng đất thánh” với tôn giáo trăm năm lịch sử, cùng những món chay đặc sắc làm say lòng người! 💚
Hồi nhỏ, mình mơ làm giàu bằng… con số!. Học chuyên Hóa nhưng lại thi Kinh tế - Luật, rồi lăn xả vào nghề Kiểm toán. Ba mình là nông dân, mẹ là bác sĩ, còn mình thì chọn con đường riêng: tự học lấy bằng CIA (kiểm toán nội bộ do Hiệp hội KTNB Hoa Kỳ cấp). Sau đó làm việc cho vài tập đoàn FDI top đầu tại Tp.HCM, trước khi đến với nghề làm mẹ toàn thời gian ở quê nhà, bên gia đình hơn 1 năm nay. 🏡
Cuộc sống phố thị với những deadline gắt, vô số cuộc họp dồn dập ngày đêm, trên những văn phòng cao 81 tầng, dưới khí lạnh 18°C của máy điều hòa… lúc ấy, mình như chú ngựa chạy marathon, mãi đuổi theo củ cà rốt. Và rồi, mình quyết định hô biến!😱
Giờ đây, mình thích khám phá từng hang cùng ngõ hẻm của quê hương trên con “bạch mã sắt”. Mơ ước lớn của mình là biến những nơi mình sống và đi qua thành một “vùng xanh” trên bản đồ thế giới – nơi bền vững và đáng sống!🌍
Ước mơ này được nhen nhóm từ những cuốn tự truyện, phim tài liệu khoa học, và trải nghiệm thực tế bản thân. Mình học hỏi từ những người sống 100 tuổi khắp thế giới, để tìm cách tối ưu hóa tuổi thọ sinh học và lan tỏa điều đó. 🧬
Mình mê câu: “Perfect imperfection” – hoàn hảo theo cách không hoàn hảo, vì ai cũng đáng yêu và xứng đáng được yêu thương! 💫
Rất vui được kết nối với mọi người để cùng nhau hiện thực hóa những ước mơ – của Mình, của Bạn, và của Chúng ta! 💞
@dangdinhphukhan@Sunnie9405@KLinh37602@Joseph_TranToan@Nga_Minaa@Tinnguyen6688@trongtoandao@trongtoandao@LylyChu92@lethithu165@TNhat9999
#lopVietvan #ThitranX #teamKhocam
Mình là Thùy An, sinh ra và lớn lên ở An Giang – quê hương Bác Tôn kính mến, nơi ruộng lúa bát ngát, sông nước hiền hòa và núi đồi trùng điệp.
Từ nhỏ, mình xa gia đình để lên phố học tập, mang theo những giấc mơ về sự phát triển và cống hiến cho vùng quê nơi mình sinh ra. Thời sinh viên, mình làm gia sư rồi phục vụ quán cà phê và PG hội chợ, để học được cách mỉm cười cả khi đôi chân rã rời… Ra trường, mình bắt đầu với công việc chăm sóc khách hàng, sau chuyển hướng sang marketing. Mỗi ngã rẽ đều cho mình thêm góc nhìn về nghề, về người, và về chính bản thân.
Hiện tại, mình đang phụ trách bán hàng và kiêm trợ lý Giám đốc tại Công ty An Khởi – chuyên về in ấn, quảng cáo tại An Giang. Ngoài ra, mình đang là thành viên Cộng đồng Vimomi, với khát vọng góp một bàn tay nhỏ để lan tỏa nông sản Việt chất lượng cao – những sản phẩm của những người dám dấn thân vì một nền nông nghiệp đáng tự hào trên bản đồ Thế giới.
Mình lớn lên qua những vần thơ Mẹ đọc, chúng gieo vào tim mình tình yêu quê hương và cuộc sống:
“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường,
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ…”
Và mình trưởng thành qua từng lời răn của Ba: “Hãy bước đi bằng đôi chân kiêu hãnh của con, chứ đừng dùng hai gối. Hãy đối xử với người bằng thiện niệm – biết cho và quên điều đó đi.”
Hai lần tai nạn suýt cướp đi mạng sống khiến mình hiểu mỗi ngày được sống là một đặc ân. Mình hạnh phúc khi được làm việc, được hỗ trợ đội nhóm, được học thêm điều mới để trở thành hình ảnh lấp lánh khiến mình tự hào. Mình yêu những chuyến đi, mở rộng kết nối, học lắng nghe và thấu cảm để luôn nhớ mục tiêu đời mình: cống hiến và phụng sự.
Mình là An, cô gái An Giang nguyện bước tiếp trên hành trình này, với đôi chân kiêu hãnh và trái tim đầy thiện niệm, mong được cùng mọi người viết nên những câu chuyện đẹp cho quê hương và cuộc đời.
Đầu tháng 7, tui sẽ tổ chức kỳ thi EQ cho các bạn trên thị trấn X có tích xanh, có mặt mũi, có tên tiếng Việt và tiếng Anh theo format Nguyễn Văn A | Tommy (các format khác như có Mr hay tên thương hiệu SP này nọ sẽ bị con AI nó nhận diện không được, sẽ không có điểm). Kỳ thi EQ này để tuyển sinh lớp Phong cách Lãnh Đạo, lớp Nhà Buôn Quốc Tế, lớp Tiếu Ngạo Giang Hồ...
-------------------------
Khoảng 20 năm trước, thầy tui (1 doanh nhân lớn tuổi người Hongkong mà tui kính phục kính yêu tuyệt đối) sang VN thăm sau khi hướng dẫn cho tui cách làm ăn, sẵn coi 1 số cơ hội để đầu tư. Có lần tui đưa thầy vô quán, thầy gọi ly sinh tố mãng cầu xiêm, một loại nước rất đắt ở bển. Khi bưng ra, thầy lấy muỗng trộn đá lên định uống thì tự dưng thầy ghé tai tui nói nhỏ, trong ly sinh tố này có 1 con ruồi, gọi cho thầy chai 1 nước suối đi, đừng nói gì, khi tính tiền thì vô trong nói nhỏ cho họ biết, vẫn trả đầy đủ nha. Tui nghe xong liền đưa 2 ngón tay lên bấm dấu hiệu "triệu tập tiếp viên đến, manager đâu, chủ quán đâu", định làm ầm để đổi 1 ly khác. Nhưng thầy suỵt bảo "should not". Tui lúc tính tiền thì tới sát quầy, nói nhỏ với cô bé đứng pha chế, dù trong bụng thì muốn chửi tanh bành cho hả dạ hả gan. Nếu không có thầy, tui sẽ cho nó biết tay, khỏi làm ăn luôn, cho nó đóng cửa không phục vụ người khác luôn. Xưa nay, cứ gặp chuyện không vừa ý là tui hành xử kiểu hổ báo gầm gừ, ăn thua đủ để lấy tiền đền bù cho được và sẵn sàng bỏ mấy ngày nghĩ cách trừng trị nếu có gì đó không vừa ý. Trong xã hội luôn có 1 nhóm người có góc nhìn tiêu cực giống tui ủng hộ nên tui cho là mình luôn đúng, người ta luôn sai. Một khi đã "mắc lừa" thì tui sẽ lập tức la to lên cảnh báo cho người khác biết!
Lúc ra xe, đang nổ máy cho điều hoà mát tí mới đi thì qua gương chiếu hậu, tui thấy một anh thanh niên chạy vội tới. Tui kéo kính hỏi vụ gì thì thấy người thanh niên này gập đầu, nói dạ em là chủ quán, cám ơn anh đã bỏ qua cho lỗi của quán em. Tui định lên lớp 1 bài moral đạo đức và cung cách làm ăn, năng lực quản lý thì thầy cũng nói "should not", xong bảo tài xế đi đi.
Tui ngạc nhiên về pha xử lý này của thầy. Tui lớn lên trong văn hoá làm ầm mọi sự cố thuộc lỗi lầm của người khác, vừa thoả mãn được cái tôi, mà có khi còn được lợi tiền đền bù. Lúc ăn tối, thầy nói, nếu lần sau gặp vậy, con cứ xử lý như thế. Phải yêu nghề kính nghiệp của nhau, ai cũng có miếng ăn. Sự cố người ta đâu có cố ý. Dù làm nghề gì cũng sẽ có những phát sinh bất ngờ, mình cũng lo lắng căng thẳng, cũng đâu muốn khách hàng làm ầm ĩ và tẩy chay hay bốc phốt hay đòi tiền đền bù đâu, đúng không? Mình sao thì người ta vậy, mình cầm được tiền đền bù trong khi người ta đau lòng và buồn bã, thì đồng tiền đó có tốt đẹp gì. Mình lợi dụng cơ hội người ta ngã ngựa để xuống tay thì sẽ thành người hạ đẳng. Mình ép quá thì người ta cũng đưa, nhưng có bao nhiêu đâu con. Tiền đền bù là mình không lấy dù người ta chủ động đưa, còn đòi cho bằng được thì kỳ lắm, mất thì thôi bỏ qua, có gì đâu mà tiếc ghê tiếc gớm vậy. Trí não nên dành để làm ra tiền từ cái nghề của mình, sẽ nhiều hơn cái mất kia. Người chủ quán khi nãy hãy còn rất trẻ. Nếu làm ầm ĩ, người ta sẽ mất khách. Họ sẽ tự biết cách điều chỉnh lại. Còn không thì họ sẽ phải đổi nghề. Khi người ta sai lầm, mình đừng có khoét sâu vô, tạo thành vết thương lòng cho người ta, khó phai cả đời, mình tự dưng biến thành người ác. Chỉ vì chút lòng tham, chỉ vì chút cái tôi mà hành xử vậy thì không sang. Làm người ta mất mặt trước người khác là mình phạm vô một trong 3 đại kỵ, nếu con muốn thành doanh nhân chân chính thì phải tránh. Xã hội, khi có nhiều người hành xử cao thượng thì sẽ văn minh, con nên hướng dẫn mọi người như thế, ai nghe theo thì hậu vận sẽ tốt đẹp vô cùng. Chừa đường cho người ta đi thì lối mình cũng thênh thang.
Bài tập: Bé nào tham gia thi EQ thì còm.