Khi đọc Đường chân trời đã mất của James Hilton, mình từng nghĩ Shangri-La là một nơi có thật – một chốn bình yên nằm ngoài thế giới xô bồ.
Nhưng rồi, khi có dịp cùng các bạn ở Thị trấn X đến “Shangri-La”, mình nhận ra: Không có Shangri-La nào giống như trong tiểu thuyết cả.
Không phải vì nơi ấy không đẹp,
mà vì sự bình yên thật sự… không nằm ở một vùng đất. Mà chỉ khi giữ được sự cân bằng trong tâm hồn,
thì dù ở đâu, ta cũng có thể tạo ra “Shangri-La” của riêng mình.
Chuyến đi Lệ Giang của chúng mình không chỉ là một hành trình khám phá một vùng đất,mà còn mang đến thật nhiều niềm vui, bài học và ý nghĩa. Điều khiến mình nhớ nhất không phải chỉ là cảnh đẹp hay những bức ảnh,mà là những khoảnh khắc bình yên rất đỗi giản dị: như lúc ngồi trên xe di chuyển nghe mọi người hát hò trò chuyện ríu rít,là khi cùng nhau dạo bước giữa Lệ Giang cổ trấn, nghe tiếng nước chảy, tiếng gió khẽ qua.
Và nhất là khi đi xem show ngoài trời Ấn Tượng Lệ Giang" Impression Lijiang " khi mà mình đã từng nghĩ chỉ xem một chút rồi sẽ về vì trời nắng quá. Nhưng rồi, khi nhìn những con người bằng xương bằng thịt ,dưới cái nắng gắt của cao nguyên, vẫn hết mình biểu diễn cho khán giả xem mình chợt tự hỏi:
"tại sao mình lại muốn rời đi chỉ vì một chút nắng"??? Ở họ, mình không chỉ thấy tình yêu nghề,
mà còn là khát khao được cống hiến,khát khao để nhiều người biết đến Lệ Giang hơn,và khát khao làm giàu cho chính quê hương của mình...
Con cảm ơn D @Tony_Buoi_Sang đã cho chúng con cơ hội được biết và đặt chân đến những vùng đất thật đẹp, để không chỉ nhìn ngắm, mà còn học cách cảm nhận, học hỏi và sống cuộc đời ý nghĩa hơn...
Mình cũng xin gửi lời cảm ơn đến ban tổ chức cùng tất cả các thành viên trong đoàn –cảm ơn vì chuyến đi trọn vẹn, cảm ơn vì những tiếng cười, những câu chuyện, những khoảnh khắc giản dị mà đáng nhớ mọi người đã mang đến cho mình.
Và mình cũng cảm ơn hai HDV đã luôn tận tình, chu đáo,và chia sẻ cho tụi mình những hiểu biết quý giá về lịch sử, văn hóa, phong tục của người dân Lệ Giang.
Chuyến đi Lệ Giang khép lại đã
lưu giữ trong mình một hành trình trọn vẹn, vui vẻ ấm áp và đầy ý nghĩa.. .❤️❤️❤️❤️❤️
1.@LMinhNg8687779
2.@duy_medihealth
3. @ChononTony
4. @maimai39385634
5. @LeDucPhuc1996
6. @phuongnq_sg
7. @Tham_hygie
8. @TuyetNguyen2911
9. @ngoc_aubertrip
10. @Hong_Nhoc_Kin
11. @quyenaus08
12. @bluehouse_cake
13.@MaiVu893
14.@TuyenHKim
15. @Hinie92
16. @KLinh37602
17.@thachkr89
18.@Qui_Do77
19. @huyenvi85528
20. @TNhat9999
21.@minhthutran211
22. @dangdinhphukhan
23. @sunnie9405
25. @tientx
26. @TRUNGHIEU_35
27. @Diem_Hang_Visa
28.@minhthutran211
29.@KLinh37602
30. @Thanhphamforjob
31. @ThuNguyen3191
32. @bluehouse_cake
33. @quyenaus08
34.@sunnie9405
35.@chuthyminhtran2
36. @dangdingphukhan
37 @dieuaiqt
38. @thaoduoc89
39.@thampt
40. @maimai39385634
41. @LMinhNg8687779
42. @Ngoc_aubertrip
43. @ToanTran5088
44. @PhongLan_Nguyen
Thật lòng là mới đầu mình thấy mọi người đăng ký hiến tạng mình ngưỡng mộ mọi người lắm. Mà nghĩ mình đăng ký hiến tạng là mình lại sợ, trong đầu hiện lên biết bao nhiêu lý do...
Rồi đợt tháng 4 năm nay, mình lướt mạng đọc được câu chuyện về một nữ du khách 19 tuổi người Anh bị tai nạn giao thông ở Việt Nam, được cấp cứu tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức nhưng không qua khỏi. Vượt qua nỗi đau mất con, cha mẹ cô đã đưa ra quyết định nhân đạo là hiến mô, tạng của con mình để đem lại sự sống cho những người khác.
Họ ở một phương trời xa xôi, không cùng quốc tịch, không cùng ngôn ngữ, không quen biết bất kỳ ai trong số những người được nhận tạng. Thế nhưng, bằng tình yêu thương và lòng nhân ái, họ đã chọn trao đi món quà quý giá nhất.
Đọc xong câu chuyện mình thấy lòng mình lắng xuống .Mình chợt nhận ra rằng, khi sự sống của một người khép lại, nó vẫn có thể mở ra hy vọng cho nhiều cuộc đời khác. Một trái tim có thể tiếp tục đập, một đôi mắt có thể tiếp tục nhìn thấy ánh sáng, một cuộc đời có thể được viết tiếp từ chính nghĩa cử cao đẹp ấy.
Rồi tự dưng mình hết sợ, mình đăng kí hiến tạng và mình hiểu rằng hiến tạng không phải là sự mất đi, mà là một cách để sự sống được tiếp nối và lòng tốt được lan tỏa mãi về sau. Và mình tin rằng, món quà ý nghĩa nhất mà một con người có thể để lại sau khi rời xa cuộc sống này, chính là trao cơ hội sống cho một người khác.
@MayMay752746 Em thì thích đi bơi và đi bộ thôi. Đi bộ với em là chân ái nhất ạ ! Đi bơi e thích mà đi liên tục nhiều thì e hay ốm" giờ e lăn ra sốt 2 ngày nay roài c "