Bài tập lớp Bậc thầy giao tiếp
=========================================
Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ - Chuyến đi nhớ đời trước Lễ Tạ Ơn của tôi
Xin tự giới thiệu, tôi là Nam là nhân vật chồng xuất hiện trong truyện ngắn “Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ”. Tôi phải thừa nhận với các bạn rằng tôi có tính khí hơi bốc đồng, có phần tự cao và tự phụ. Tôi đi làm trong các công ty phần mềm ở Mỹ, chỉ cần thằng giám đốc, thằng trưởng nhóm hay đứa nào bên bộ phận nhân sự tỏ thái độ “láo” với tôi là tôi sẽ lập tức nghỉ việc và sẽ dọn đồ đi khỏi thành phố để sang một nơi có người tôn trọng tôi, không “láo” với tôi. Việc này đã diễn ra nhiều lần rồi. Nên vợ tôi, cô ấy có phần nào hiểu tính khí của tôi, mỗi lần di chuyển như vậy tôi đều nói “Lần này em chịu khó vậy nhé” là cô ấy đồng ý ngay.
Tính đến thời điểm này, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi Auckland, Seattles, Minneapolis, Boston…Mỗi lần đi như vậy, đồ thừa rất nhiều, chúng tôi không thể nào mang theo hết, nên đành phải thuê nhà kho để cất bớt đồ. Thậm chí, chúng tôi đã phải bán bớt một chiếc xe để giảm bớt chi phí và thuận tiện cho việc di chuyển.
Và chuyến đi trước Lễ Tạ Ơn do thói bốc đồng của tôi lại làm khổ vợ. Chúng tôi đã phải chất tất cả đồ đạc có thể mang theo vào chiếc Dodge Intrepid. Sau đó, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi dưới cơn mưa, sương mù, nói chung là thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Tôi đã từ chối tất cả cuộc gọi của CEO, CFO, CTO, Nhân sự…để cứ thế mà “đạp” ga. Cho đến khi tôi nhìn qua gương chiếu hậu, và nhìn thấy được sự mệt mỏi, kiệt sức của vợ mình. Rồi tôi hồi tưởng đến cả những chuyến đi lần trước. Sau cùng thì tôi đã hối hận, nên tôi đã nói với vợ tôi việc sếp lớn đã tăng lương cho tôi và muốn tôi quay lại. Kỳ thật, tôi rất muốn quay lại, và tôi đã trao quyền quyết định ấy cho vợ tôi.
Tôi xem đây là một bài học nhớ đời cho chính bản thân mình. Và tự nhủ rằng, kể từ phút này trở đi, tôi sẽ bỏ thói bốc đồng, thói suy diễn rằng người khác “láo” với mình. Vì như vậy, sẽ làm khổ vợ tôi và đến một lúc nào đó, khi khả năng chịu đựng của vợ tôi đến giới hạn thì cô ấy sẽ chia tay tôi. Đừng một phút bốc đồng mà làm khổ vợ bạn nhé!
=====================================
Thân gửi Lớp trưởng Duy Việt @nguyenduyviet95;
Thân gửi đồng đội nhóm 9:
- Tùng Cao @tungcaochris
- Nhật Linh @duongnhatlinh24
- Lê Trang @Redrose5991
Mỗi lần thực hành speaking English với Lily trên Duolingo xong, mình đều đánh giá là hội thoại "quá dễ" (Mặc dù khó lém nhen), với mục đích là tự nâng level mình lên.
Thành ra, những lần sau Lily luôn phải "cố gắng" nói chuyện tốt hơn với mình. Như vậy, cả "hai" cùng cố gắng sẽ tốt lên thui.
Bài tập lớp Bậc thầy giao tiếp
=========================================
Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ - Chuyến đi nhớ đời trước Lễ Tạ Ơn của tôi
Xin tự giới thiệu, tôi là Nam là nhân vật chồng xuất hiện trong truyện ngắn “Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ”. Tôi phải thừa nhận với các bạn rằng tôi có tính khí hơi bốc đồng, có phần tự cao và tự phụ. Tôi đi làm trong các công ty phần mềm ở Mỹ, chỉ cần thằng giám đốc, thằng trưởng nhóm hay đứa nào bên bộ phận nhân sự tỏ thái độ “láo” với tôi là tôi sẽ lập tức nghỉ việc và sẽ dọn đồ đi khỏi thành phố để sang một nơi có người tôn trọng tôi, không “láo” với tôi. Việc này đã diễn ra nhiều lần rồi. Nên vợ tôi, cô ấy có phần nào hiểu tính khí của tôi, mỗi lần di chuyển như vậy tôi đều nói “Lần này em chịu khó vậy nhé” là cô ấy đồng ý ngay.
Tính đến thời điểm này, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi Auckland, Seattles, Minneapolis, Boston…Mỗi lần đi như vậy, đồ thừa rất nhiều, chúng tôi không thể nào mang theo hết, nên đành phải thuê nhà kho để cất bớt đồ. Thậm chí, chúng tôi đã phải bán bớt một chiếc xe để giảm bớt chi phí và thuận tiện cho việc di chuyển.
Và chuyến đi trước Lễ Tạ Ơn do thói bốc đồng của tôi lại làm khổ vợ. Chúng tôi đã phải chất tất cả đồ đạc có thể mang theo vào chiếc Dodge Intrepid. Sau đó, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi dưới cơn mưa, sương mù, nói chung là thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Tôi đã từ chối tất cả cuộc gọi của CEO, CFO, CTO, Nhân sự…để cứ thế mà “đạp” ga. Cho đến khi tôi nhìn qua gương chiếu hậu, và nhìn thấy được sự mệt mỏi, kiệt sức của vợ mình. Rồi tôi hồi tưởng đến cả những chuyến đi lần trước. Sau cùng thì tôi đã hối hận, nên tôi đã nói với vợ tôi việc sếp lớn đã tăng lương cho tôi và muốn tôi quay lại. Kỳ thật, tôi rất muốn quay lại, và tôi đã trao quyền quyết định ấy cho vợ tôi.
Tôi xem đây là một bài học nhớ đời cho chính bản thân mình. Và tự nhủ rằng, kể từ phút này trở đi, tôi sẽ bỏ thói bốc đồng, thói suy diễn rằng người khác “láo” với mình. Vì như vậy, sẽ làm khổ vợ tôi và đến một lúc nào đó, khi khả năng chịu đựng của vợ tôi đến giới hạn thì cô ấy sẽ chia tay tôi. Đừng một phút bốc đồng mà làm khổ vợ bạn nhé!
=====================================
Thân gửi Lớp trưởng Duy Việt @nguyenduyviet95;
Thân gửi đồng đội nhóm 9:
- Tùng Cao @tungcaochris
- Nhật Linh @duongnhatlinh24
- Lê Trang @Redrose5991
@Tony_Buoi_Sang Thiệt, thấy Dượng đăng là con mê lém. Tiếng Anh con đã khổ luyện thời gian dài, và đang học đến nội dung chuyên sâu trên Duolingo. Thể dục vẫn tập đều mỗi ngày. Giờ con muốn đi qué, mần răng đây Dượng.