Tui nhớ lúc làm việc ở Hongkong, mỗi khi họp, ông chủ tui dù nói bằng tiếng Anh nhưng luôn chèn chữ "chin fong baak gai" vào. Tui không biết tiếng Quảng, hỏi mấy anh chị đồng nghiệp thì mới biết đó là chữ "thiên phương bách kế". Với chủ tui, lúc nào cũng phải nghĩ cách. NGHĨ MỌI CÁCH, LÀM MỌI THỨ để đạt mục tiêu.
Tui luôn áp dụng chữ này sau này cho công việc của mình ở Việt Nam. Khi cần tiền hay cái gì đó, tui xoay sở trăm phương ngàn kế. Hồi hai mấy năm trước, có lần tui bán mặt hàng nọ, coi dữ liệu data thì thấy doanh nghiệp A mua mặt hàng này nhiều nhất. Ông chủ doanh nghiệp A này cỡ 50 tuổi, như Việt Kiều hay sao đó, giàu có tài giỏi nên lạnh lùng kiêu sa ghê lắm. Tui fax, email thư xin hẹn chục cái, viết thư tay chục lần, gọi điện nhắn tin trăm lần...nhưng đều không thành công. Tui nhờ người này người kia referral (giới thiệu), lấy lòng nhân viên cấp dưới để khai thác thông tin nhưng đều "bặt vô âm tín". Nhưng tui không bỏ cuộc, não người thương gia phải có chữ "trăm phương ngàn kế". Não không nghĩ ra cách thì làm sao kiếm tiền?
Thế là tui chờ thời cơ. Một năm, hội nghị chuyên ngành này sẽ diễn ra ở Bắc Kinh, lúc đó 1 tuần chỉ có 2-3 chuyến bay trực tiếp từ VN sang, nên tui mua vé dạng flexible, tức đổi trả theo ngày được, để bám theo ổng. Ở sân bay VN, ổng đi business class (khoang thương gia) nên làm thủ tục quầy riêng, rồi vào ngồi trong lounge, tui đi khoang economy thì không thể nào tiếp cận. Lúc lên máy bay thì ai đi khoang economy sẽ vô trước, khoang thương gia vô sau, còn khi xuống máy bay thì họ xuống trước, mình xuống sau. Tui hy vọng là gặp ổng dưới chỗ băng chuyền lấy hành lý, ai dè ông chỉ có cái túi xách bé tẹo, xuống máy bay là ra làm thủ tục nhập cảnh rồi ra ngoài, đối tác đón ổng đi mất.
Lúc ở hội nghị thì ổng ngồi bàn VIP đầu, tui không thể lên chào được vì bảo vệ không cho. Đành phải chờ chuyến về. Ở sân bay Bắc Kinh, tui thấy ổng vô lounge ăn uống một chút thì đi ra ngoài, dáo dác tìm phòng smoking room để hút thuốc. Tui mừng rỡ, dù mình không hút thuốc nhưng cũng vội vào DFS (duty free shop) để mua 1 cây thuốc lá, giật ra một gói, xong bước vào phòng smoking room. Khói thuốc trong phòng nồng nặc khiến tui sặc lên sặc xuống mấy lần. Tui tới ngồi cạnh ổng, lấy điếu thuốc ra, lóng ngóng xin lửa. "Dạ anh cho em xin lửa". Ổng nhìn tui, mặc lạnh băng hỏi "kiên quyết không bỏ cuộc hả"?
*Bé nào thích nghe tui kể tiếp thì còm.