HÃY TỰ ĐẶT RA CHO MÌNH QUY TẮC SỐNG!
1. Mượn 5 triệu thì đến ngày trả phải trả 5 triệu, không phải trả 3 triệu, lần sau đưa thêm 1 triệu, lần nữa đưa 1 triệu. Đưa lẻ tẻ người ta không xoay sở được việc khác. Lúc cho vay đưa một cọc chứ có đưa thành nhiều lần đâu?
2. Mượn đầu tháng, hứa cuối tháng trả thì tới ngày phải phải trả, không có tiền kịp thì phải báo cho người ta, chứ không phải để qua tháng khác, người ta hỏi mới nói "trả trễ", "xin khất".
3. Người ta có làm mấy trăm triệu một tháng là chuyện của người ta, đừng có kêu "Kiếm mấy trăm triệu một tháng mà có một triệu cũng đòi." Nên nhớ vay ra vay, cho ra cho, còn đã "mượn là phải trả dù chỉ 1 ngàn".
4. Lúc mượn tiền mình khóc than, khổ sở, tha thiết, mượn xong lúc trả tiền thì mình phải tươi cười mà trả cho người ta, không phải lúc trả ngồi than, gom tiền chỗ này chỗ kia cực lắm mới đủ trả. Gom đâu là chuyện của bạn, còn tiền bạn thiếu thì phải trả. Hiểu chứ?
5. Đang mượn tiền, thân mang nợ, thì bớt đăng hình đi du lịch, khoe mua đồ hiệu, bớt bớt lại....Chủ nợ cũng là con người mà, cũng tổn thương chứ. Trong khi bạn đang ăn chơi thì chủ nợ lại đang khó khăn xoay từng đồng.
22 tuổi, tuổi trẻ và hai bàn tay trắng...
Trưởng thành đúng là một quá trình đầy sự vất vả, nước mắt và nỗ lực. Đã cố gắng rất nhiều nhưng cũng thất bại rất nhiều.
Trong cái khoảng thời gian này ai rồi cũng phải trải qua cảm giác không có tiền, thất tình và chán nản.
Lớn lên rồi mới hiểu tiền quan trọng thế nào. Suy cho cùng nó không phải là tất cả, nhưng không có tiền chắc chắn không có gì. Có những ngày hết tiền chẳng dám đi đâu, ra đường mua gì cũng đắn đo, nâng lên đặt xuống, phải xem cái giá trước đã. Lâu lâu vung tay quá trán hoặc sang chảnh một bữa thì cuối tháng chỉ cơm cháo qua ngày.
Chuyện tình cảm cũng chả đâu vào đâu khi mà tiền nhà, tiền ăn còn chưa lo nổi thì thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương. Rồi một là bỏ lỡ, hai là dang dở. Mình chưa có tương lai, lấy gì hứa hẹn với người ta. Chuyện tình cảm chẳng êm ấm gì, có tuổi rồi lại ngại bắt đầu, ngại làm quen.
Tuổi trẻ là vậy, chưa có gì trong tay, sự nghiệp không, tiền bạc không, tình cảm trắc trở và đầy rẫy những nỗi buồn không tên khác. Nhiều đêm thức khuya chỉ trực khóc mà không lên tiếng, vì đôi vai đã quá mệt mỏi, vì cô đơn, vì nhớ nhà, vì ấm ức nhiều điều lắm.
May mắn là tuổi trẻ của tôi và bạn, hay bất kỳ ai đều sẽ có lúc như vậy, khó khắn và khốn khổ lắm. Nhưng rồi chúng ta sẽ ổn thôi như cách những người đi trước rồi già đi.
Còn trẻ đừng ngại vất vả và cố gắng, quả ngọt phải là quả chín, chọn an nhàn ở cái tuổi còn chịu đựng được nhiều nữa, sau này không thể mong an yên.
--------------------------