Câu chuyện “Người ăn xin” và lời Phật dạy về cho và nhận
Theo kinh Phật, ngày xưa có một người ăn xin đến chỗ Đức Phật Thích Ca và than khóc rằng: “Tôi làm bất cứ điều gì cũng không thành công, tại sao vậy?”.
Đức Phật đáp: “Đó là bởi vì bạn chưa học cách cho người khác”.
Người ăn xin nói: “Nhưng tôi không có gì cả, tôi là một kẻ ăn xin thì lấy đâu ra của cải tiền bạc mà cho?”.
Phật nói: “Không phải thế này, một người không có tiền có thể cho người khác 7 thứ sau”.
Thứ nhất là hòa đồng với người khác bằng nụ cười.
Thứ 2 là sống, tử tế, nói những lời động viên, an ủi, khen ngợi, khiêm tốn và dịu dàng với người khác, không sân si.
Thứ 3 là rộng lượng với bản thân, mở rộng trái tim và đối xử chân thành với người khác, không lừa lọc gian dối hại người.
Thứ 4 hãy nhìn người khác bằng ánh mắt tử tế, đừng liếc ngang liếc dọc rồi phán xét một người chỉ bằng vẻ bề ngoài.
Thứ 5 hãy nhường nhịn, giúp đỡ người khác bằng hành động, không có tiền thì có sức, ví dụ như thấy người ra rơi đồ thì nhặt trả lại, không tham lam.
Thứ 6 là nhường ghế cho người già, người yếu thế, phụ nữ và trẻ em khi ngồi trên thuyền, trên xe.
Thứ 7 là nhường chỗ của mình cho người khác nghỉ ngơi, không chửi bới và đuổi những người sống khó khăn, lang thang.
Bộ sách CHO LÀ NHẬN - Tâm thanh tĩnh đời ắt an yên.
NGƯỜI CÓ ĐỨC ẮT CÓ PHÚC!
Trước đây chúng tôi từng đăng tải một bài viết rất được yêu thích, trong đó có ba điều tâm đắc:
“Sống ở đời, lương thiện chính là đức tính tốt đẹp nhất, chân thành là phẩm chất tốt đẹp nhất và giữ chữ tín là nguyên tắc tốt nhất. Người có đức ắt sẽ có phúc.”
Lương thiện là đức tính tốt đẹp nhất của con người.
Người tìm được nghĩa lý của đức tính lương thiện sẽ giống như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cho những ai được gần cạnh. Sự thuần phác và vô tư luôn mang đến một năng lượng chữa lành tuyệt vời cho trái tim bất kỳ ai.
Giữa dòng đời vội vã, người giữ được sự kiên vững với tấm lòng lương thiện chính là nốt trầm êm dịu của cuộc đời.
Bộ sách Đạo làm người - Kinh dịch (Đạo của người quân tử)
Con đừng bao giờ tự hỏi:
“Tại sao con đối tốt với người ta đến vậy, mà người ta lại để ý, xét nét con hoài”.
Lòng người là thứ con không thể quản, tâm mình là thứ con có thể làm chủ. Cách con đối xử với người, chính là ý muốn trong tâm của con. Cách người đáp trả lại, chính là cách họ hiểu về con.
Thiên kiến của một người, không phải trong phút chốc mà có thể thay đổi.
Nếu thực sự con vì sự thấu hiểu, thương yêu mà đối đãi, thì nước chảy, đá cũng sẽ mòn thôi.
---
Bộ sách CHO LÀ NHẬN - Tâm thanh tĩnh đời ắt an yên
@PaigeCowperthw1 Tôi thích cách tác giả nhìn nhận về sự vui vẻ và hạnh phúc trong việc ở một mình. Điều này thể hiện sự độc lập và sáng tạo trong cuộc sống.
@salvrodri Sử dụng các phương pháp kiểm soát sâu bệnh tự nhiên như sử dụng dung dịch từ lá cây và neem oil để giữ cho môi trường vườn luôn trong tình trạng cân bằng sinh học.
Một hôm, Nhan Hồi được Khổng Tử giao cho việc nấu cơm. Trong lúc Khổng Tử đang đọc sách thì nghe thấy tiếng ''cộp'' dưới bếp vọng lên, ông liếc mắt xuống nhìn thì chứng kiến cảnh học trò của mình từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ rồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh và từ từ đưa cơm lên miệng.
Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài và ngửa mặt lên trời mà than rằng:
''Chao ôi! Học trò xuất sắc nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói''!
Một lát sau cơm canh đã chín, học trò Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.
Trước khi ăn Khổng Tử nói rằng: ''Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?''
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: ''Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch''.
Khổng Tử hỏi: ''Tại sao?''
Nhan Hồi thưa: ''Khi cơm chín con mở vung ra xem thử đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm.
Con nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi… nhưng lại nghĩ cơm thì ít, huynh đệ lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, huynh đệ hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả huynh đệ, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả huynh đệ.
Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi… bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và… thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!''
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: ''Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!''
---
Bộ sách Đạo làm người - Kinh dịch (Đạo của người quân tử)
@DaaniPalavecino The pink Rolls-Royce redefines automotive sophistication, making a bold statement that luxury can coexist with a vibrant and dynamic personality