tôi bảo chửi thì chửi lại), thằng Vỹ trong làng đi xe bị đâm chết, thằng lính ở trong trường bác tôi cầm súng tự bắn vỡ đầu, trong khi không nhắc đến tôi khiến tôi càng lo sợ, mẹ tôi còn nhắc sau khi tôi không xin lỗi sẽ cắt gân, lóc da. Tôi phải làm gì
lỗi với ai cả. Tôi phải làm sao, việc họ đe doạ là thật nhưng chỉ nói bóng gió như bà Hiểu bị xe đâm gãy mấy cái xương sườn ( sau khi bố tôi bảo là xóm bảo đóng tiền trang trí đường, tôi gân cổ bảo không đóng, bố tôi bảo không đóng thì người ta chui cho,
rồi sự việc như đã kể trên. Tất cả là do tôi sinh sự trước hết, tôi sợ gọi điện tổng đài tư vấn hay báo công ăn thì họ sẽ phán xét, lúc đấy còn xấu hổ hơn và có khi họ còn khinh và không giúp và bảo tôi phải xin lỗi, mà tôi không muốn hạ mình nói lời xin
bị bác nói bóng gió là ra đường có thằng xiên tôi. Nhiều cái dồn lại, đau đầu tôi mới nghĩ nhiều, tối đó mới nằm trong phòng tối om, ngủ lơ mơ, nghe phong thanh mẹ bảo cái gì mặt thớt với bác, xong xuống ăn cơm, tôi mới không nói gì ném bát vào mặt mẹ,
bảo tôi là thằng rẻ rách. Sau khi về nhà tôi không hối hận mà còn sinh thù hằn với những người nhổ bọt tôi, trong đầu lúc nào cũng muốn đánh họ, cay cú không phục, xong không muốn ra ngoài đường chỉ nằm ngủ trong phòng , u uất, cay cú vì lúc ở nhà bác cũng
cháy kệ nhà chúng nó. Xong từ hôm đó, tôi ra đường gặp bác họ là bí thư xã thấy mặt tôi liền nhổ bọt trước mặt, rồi mấy thanh niên làng gặp thấy mặt tôi cũng nhỏ bọt xuống đất. Sau khi về quê cũng bị thằng bộ đội lái xe cho bác tôi thấy cũng nhổ bọt
có ý nghĩ trả thù và đánh người ta và bị người nhà nhìn thấy, hôm sau chắc người mua đất tỉnh lẻ đó họ sợ và phải diễn trò nhà bị cháy được bố, chú tôi phá khoá vào cứu, rồi hôm sau họ mang hoa quả đến cám ơn. Xong tôi bảo , dân ngoại tỉnh quan hệ gì,
trọ nói chuyện làm ồn nên tôi nói to móc máy rằng "bọn ở trọ nhà chú Hiển không về quê à", ý là khinh dân tỉnh lẻ không về quê à và tôi là dân Hà Nội, xong có thằng dẫn tỉnh lẻ đi qua nhà tôi nói vọng vào là "xiên chết", tôi mới sầm mặt xuống trong đầu
về giữa chừng khiến tôi thấy áp lực và nổi khùng lên đập phá, đánh người, không cho họ nói và nhắc tới tiền nữa. Rồi sau đó cũng vào năm 2018 tôi ở ngoài sân mổ gà với bố tôi, do trước đó tôi nằm ở nhà nghe bên nhà chú tôi ồn quá, tôi nghĩ là do dân thuê
mâm cơm khi đang ăn cơm, đổ tội cho bố mẹ tôi vì đã cho tôi sang Nhật khiến tôi bị đe doạ trầm cảm, rồi khi về nước tôi nghĩ họ còn nó bóng gió tôi phải kiếm được 15 triệu 1 tháng, và tôi thấy xót số tiền mấy trăm triệu đã bỏ ra để sang Nhật mà phải
Và trước đó tôi ở Nhật từ 2015-2017, năm 2017 tôi đã từ Nhật về do tôi đã bị trầm cảm sợ hãi do nghĩ bị bạn cùng phòng đe doạ và hoang tưởng. Sau khi về nước năm 2018 tôi có đánh em trai đang ăn cơm vì nghĩ nó nói xấu mình, rồi đánh bố, đập bát cơm,
có lệ làng, mấy người có máu mặt trong làng cầm dao đe doạ nói bóng gió bảo lệ làng "không cho đi đường mới, không thì chém", nhưng tôi vẫn phớt lờ không sợ vì tin đã có pháp luật và tin rằng tôi đánh mẹ là do bị trầm cảm, nên không sợ.
sau khi về tôi đã phải uống thuốc trầm cảm suốt từ đấy đến nay, tôi mới khám ở bệnh viện Bạch Mai khoa tâm thần bác sĩ cũng khám và kê đơn tôi trầm cảm, rối loạn lo âu hỗn hợp và kê thuốc uống hàng ngày. Sau khi tôi về từ viện tâm thần,chú tôi bảo là,
Tôi xấu hổ vì tôi là người Sai trước nên không dám chia sẻ , báo công an hay gọi tổng đài hỗ trợ. Sau hôm tôi đánh mẹ, các chú các bác lái xe đưa tôi vào viện tâm thần ở hơn 1, 2 tuần, ở đấy họ cho tôi uống thuốc trầm cảm,