Ace trong thị trấn X đã từng bay dù lượn chưa ? Hay là một môn thể thao hoặc trò chơi mạo hiểm nào mọi người từng trải qua ?. Khi mình vượt được giới hạn bản thân mình có cảm giác hạnh phúc và trở nên bản lĩnh hơn .
Lập kế hoạch để chinh phục cột mốc mới nghen , không cách này thì cách khác miễn phù hợp điều kiện kinh tế, sức khoẻ ...
Các bé sắp tới trẩy hội ở Huế thì ghé cà phê ở lầu Tứ Phương vô sự này nghen, có y phục cổ trang để chụp hình . Cà phê hóng mát và nghiền ngẫm xem các công chúa, hoàng tử ngày xưa đọc gì viết gì ở đây .
Đây là vườn của một homestay , phải gọi là trong hóc trong hẻm luôn đó mọi người. Nhưng vào đây rất yên tĩnh , trong lành . Có bếp và dụng cụ nấu ăn , BBQ ... nếu bạn nào có vườn rộng ven thành phố thì nghiên cứu làm như này xem. Mình thích quá nên quay video lại đó .
Khi mình chốt xong một hợp đồng hay bán được lô hàng là hay mời khách hoặc người hỗ trợ đi ăn uống. Nhưng có người thích đi có người không hoặc bận quá thì mình chọn tặng quà .
Đi mua chậu cây tặng quà tặng mà được ảnh đẹp nữa nè mọi người, vui hén !
Vài năm trở lại đây mình ít đi ăn sáng bên ngoài . Bữa sáng mình tự làm ít tinh bột, xem trái bơ là rau như cà chua hay dưa leo. Ưu tiên ăn các loại hạt ... thấy cơ thể nhẹ hơn . Bia rượu dùng chừng mực tuỳ theo dịp, chỉ còn cà phê là ngày 2 cữ , sẽ giảm còn ngày một cup thôi . Mặc dù cá biển là món chính nhưng vẫn bổ sung omega 3 vì U50 rồi, hem có bỏ bê sức khoẻ được.
À thấy thị trấn mình ít bạn tập yoga ha , mình tập món này 13 năm rồi đó , đơn giản nhẹ nhàng tập lúc nào cũng được . Mọi người thử nha !
“Đường đời là một hành trình không ngừng nghỉ, do đó chừng nào còn thở, bạn đừng bao giờ hết hy vọng và dừng bước. Phía trước vẫn luôn có những con đường và cơ hội đang chờ chúng ta…”
Các bạn có đồng ý với tôi rằng việc hiểu và cảm nhận một câu chuyện, một cuốn sách cũng khác nhau khi chúng ta đọc lại ở những độ tuổi khác nhau? Với tôi, mỗi câu trả lời cho những câu hỏi trong các giai đoạn khác nhau của cuộc đời cũng có phần khác nhau. Ngày trước khi còn “tay trắng”, tôi cũng tự hỏi làm thế nào mà Vikrom lại thành công như vậy. Bối cảnh kinh tế ở Thái Lan có khác Việt Nam không?Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông ở miền Trung, thời mà người ta vẫn còn chật vật với cái ăn cái mặc. Lúc ấy, việc ước mơ được coi là viển vông. Nhưng tôi không ngừng quyết tâm!
Vốn liếng 25 xu của Vikrom chỉ là phương tiện. “Tài sản” thực sự của ông rất lớn: ông có một tố chất đặc biệt : dám nghĩ, dám làm, không ngừng học hỏi và không ngừng mơ ước. Được rèn luyện trong môi trường nghèo khó đã tạo cho Vikrom khả năng giải quyết vấn đề để sinh tồn. Tấm lòng lương thiện và tín nghĩa giúp ông đứng vững sau bao sóng gió của thương trường.Có những người may mắn sinh ra trong gia đình có cha mẹ dạy bảo, truyền đạt kinh nghiệm và được định hướng từ sớm. Nhưng cũng có người phải tự mò mẫm học hỏi, thử nghiệm và trả giá cho những bài học để rèn giũa phẩm chất gan lì, đúc rút ra cách đối nhân xử thế. Tôi tự thấy mình có sự kiên trì và ham học hỏi. Tôi thích tìm tòi những điều mới và không ngại đối mặt với thử thách. Tuy nhiên, tôi vẫn còn thiếu sự táo bạo và tầm nhìn xa như ông ấy. Tôi thường an toàn trong vùng thoải mái của mình, chưa dám đặt ra những mục tiêu thật lớn. Nhưng cuốn sách này đã cho tôi một bài học: tay trắng không phải là rào cản, mà chính là động lực để dám mơ ước và hành động.
Về sách, Vikrom không chỉ đọc sách mà còn viết sách. Vì ông hiểu rằng tri thức được truyền tải bền bỉ qua sách vở.
Chẳng phải chúng ta đang nghiền ngẫm các bài học kinh nghiệm thương trường mà các bậc tiền bối để lại về ngoại thương hay sao? Tôi có đọc một bài báo viết về ông chủ Amata. Tôi khá ngạc nhiên và nhớ rõ vì tôi cứ nghĩ người nước ngoài thì tiếng Anh phải tốt lắm. Nhưng không, Vikrom từng là du học sinh, thành thạo tiếng Hoa vì gia đình ông gốc Hoa và ông học ở Đài Loan. Ông chỉ phát hiện ra điểm bất lợi khi bắt đầu công việc kinh doanh vì không biết tiếng Anh, và ông đã quyết tâm học. Đó chính là chìa khóa giúp ông tiếp cận tri thức và đối tác quốc tế. Đối với người làm ngoại thương, ngoại ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp, mà là cánh cửa mở ra thế giới. Nó giúp ta đọc hợp đồng, thương lượng giá cả, thấu hiểu văn hóa đối tác… Tôi may mắn vì cũng vừa thích đọc sách vừa ham học ngoại ngữ. Hiện tại tôi có thể làm việc bằng tiếng Anh, giao tiếp cơ bản tiếng Trung và đang bắt đầu học tiếng Hàn.
Việc khởi nghiệp xuất khẩu nông sản Việt Nam hiện nay có nhiều thuận lợi hơn, nhưng đồng thời cũng xuất hiện những khó khăn mới. Nếu có cơ hội gặp ngài Vikrom Kromadit, tôi xin hỏi một số câu hỏi về kinh nghiệm và dự đoán:
Làm thế nào để tối ưu chi phí logistics?
Rào cản thương mại vô hình nào đang ngăn cản hàng nông sản Việt khó tiếp cận thị trường thế giới dù đã ký kết rất nhiều hiệp định thương mại?
Định hướng xanh, kinh tế tuần hoàn và chế biến sâu đòi hỏi người nông dân và doanh nghiệp phải thay đổi tư duy như thế nào và bắt đầu từ đâu?
Phương thức kêu gọi đầu tư từ các chuỗi phân phối để đảm bảo tính bền vững của chuỗi giá trị từ khâu canh tác – chế biến – phân phối?
Ngoại thương là đi ra khơi. Tuy gặp nhiều sóng gió, nhưng người quyết tâm và có chiến lược thì sẽ đạt thành quả.
Chào Dượng và các anh chị em!
Đây không phải bài “Qualified” mà là resume chia sẻ hành trình học tập và làm việc của mình với ngành xuất khẩu.
Khi còn học đại học, sau khi hoàn thành các môn đại cương, khoa Tiếng Anh chia thành hai hướng: Sư phạm và tiếng Anh tổng hợp. Trong đó, tiếng Anh tổng hợp chủ yếu tập trung vào tiếng Anh thương mại. Tôi chọn hướng Tổng hợp vì bộ học liệu rất thực tế và hấp dẫn. Thầy cô sử dụng các bộ chứng từ xuất khẩu - nhập khẩu thực tế để dạy, yêu cầu sinh viên mô phỏng và thực hành lặp lại nhiều tình huống kinh doanh. Nhờ đó, chúng tôi biết quế Quảng Nam xuất đi đâu, dăm gỗ bạch đàn giá bao nhiêu, hay gạo xuất khẩu thời điểm đó như thế nào.
Sau khi ra trường, tôi về Quy Nhơn – nơi có cảng biển, sân bay và trục giao thông quốc gia. Tuy nhiên, lúc bấy giờ hàng hóa để xuất khẩu còn rất hạn chế. Những mặt hàng gỗ chủ yếu xuất theo giá FOB. Tôi dần quên mất những kiến thức đã học, quên luôn cả bộ chứng từ và các bài học thực hành hấp dẫn ngày xưa.
Một ngày kia, con gái tôi dù đam mê vẽ từ nhỏ nhưng cháu đăng ký thi vào lớp chuyên Anh. Con giải thích: “Chỉ có làm việc với nước ngoài mới có thu nhập cao, con sẽ bán bản vẽ của mình cho người nước ngoài”. Lời nói của con bé 15 tuổi đã khiến tôi bừng tỉnh. Cùng lúc đó, tôi kết nối lại với một người bạn Hàn Quốc – người mà tôi từng hỗ trợ phiên dịch tại Quy Nhơn. Tôi chia sẻ mong muốn làm thương mại quốc tế. Vừa hay ông đang chuẩn bị về hưu nên rất nhiệt tình, hướng dẫn tôi rất nhiều bài học thực tế về thuận lợi, rủi ro và cách phòng tránh rủi ro. Ông là một thương nhân lão luyện trong thương mại ngành máy móc thiết bị, vật tư y tế.
Tôi bắt tay vào làm một cách thận trọng. Chưa kịp thấy lợi nhuận thì dịch Covid-19 ập đến. Hàng tồn kho, chi phí logistics tăng vọt. Sau đó, tôi điều chỉnh chiến lược, thu hẹp quy mô, tập trung vào các lô hàng nhỏ với nguồn hàng đặc sản thay vì hàng đại trà. Qua thực tế, tôi nhận ra lợi thế lớn nhất của nông sản Việt Nam nằm ở giá trị nguồn gốc và câu chuyện xuất xứ. Dù vậy, để hoàn tất một lô hàng và thông quan thành công vẫn luôn là một hành trình đầy khó khăn, nhưng cũng mang lại nhiều bài học quý giá.
Việc tham gia lớp xuất khẩu nông sản lần này là cơ hội để tôi học hỏi thêm từ các bạn trẻ, đồng thời rà soát lại con đường mình đã đi. Tôi mang theo một mong ước tha thiết: nhiều nông sản Việt Nam sẽ có mặt trên kệ hàng và trong chuỗi cung ứng của nhiều quốc gia trên thế giới. Dượng đã ở đây để trỏ đàng đi buôn, vậy mình theo đàng Dượng chỉ để mang USD về. Đại dương bao la, thuyền trưởng và bạn thuyền đã sẵn sàng – vươn khơi thôi!