HỌP LOVE
“Mông chợ tình, Kinh họp lớp”, câu thần khẩu đăng đối đó chứng tỏ cho cái nhu cầu ngoài giao phối ra thì còn có cả giao lưu nữa. Đó hầu như là những thiết yếu đời người.
Và kể từ ngày mạng xã hội bùng nổ thì sự ấy lại càng tấy lên tợn bởi việc kết nối đà dễ dàng hơn. Hay nói cách khác là thế giới đã phẳng lì nên cái việc nghiêng nghiêng hòng sẻ chia cũng đầm đìa lắm.
Nhưng thật thà mà nói, tôi không thông linh được những chuyện thế này dù rất nhiều thành ý và chẳng hề biếng nhác sự đến đi. Bởi nó bàng bạc vì chỉ xong một canh rượu thịt rồi đóng quỹ là chào thân ái và cút thẳng. Thứ đọng lại nhẽ là những hình hài chảy dài theo năm tháng. Đâm ra tiện bề thì tham dự, vướng víu thời dan díu với dăm vài đứa thân quen, là coi như thỏa đáng. Rồi cũng cũng o bế bớt đi vì “thân ai nấy lo” mới là chân ái cuộc đời. Chứ mà cứ quấn lấy nhau, kiểu gì cũng dính thị phi, thậm chí rã đám. Yêu thương nhau mấy thì yêu thương, cứ phải có chút khoảng cách và độ lùi thời mới khăng khít được, không là cứt đít hết. Nết ấy, từ vợ chồng cho đến tổ tông, đều công hiệu cả.
Như cái lớp cấp 3 trường huyện của tôi, nơi chôn dấu những hoa niên rực rỡ mà giờ cũng thớ lợ buồn nôn. Trước cứ định ra cái lệ mồng hai tết hàng năm là tụ bạ ở nhà một ai đó, được mùa đầu còn bâu đậu đông đủ nhưng sang đến bận sau thì sót lại chỉ dăm vài. Và lần ba còn nhõn mỗi ma đi ăn cỗ. Đâm ra phải phá lệ đinh lại 5 năm một lần mà vẫn thất bát như giáp hạt. Không trách ai được cả bởi cuộc sống vốn dĩ bộn bề và bạn bè đôi khi cũng như cái bẹn bà thôi. Và rồi giải tán hẳn bởi xảy ra sự trọng.
Nàng vốn dĩ là một bông hoa nhài của lớp, thế chó nào lại cắm phải bãi cứt trâu nhưng giầu có nhất vùng. Những tưởng thiên đường với nhà cao cửa rộng và chồng tiền đè chết người. Nhưng không, sống với nhau thời gian thì chán với lý do con cái tinh những đái ngồi. Tội vạ ấy trong dân gian, tương truyền, đều do đàn bà cả. Thế là chia tay.
Còn chàng, một đệ nhất ngu si nên được cái tứ chi như phích. Nhẽ thế mà phúc đức ngã ngay vào nhà một hào môn tồn đọng nhiều mùa. Vợ chàng, sướng từ trong trứng - nứng từ trong nôi và quen thói ngồi bát ăn bát vàng mặc cho chàng đầu tắt mặt tối dù đường đường mang cái danh giá là “Chạn vương”. Chàng tìm vui với cuốc lủi, lạc rang và ra đàng khi thấy vợ vào khách sạn hạng sang với một thằng khác.
Hai con người mất lối, tăm tối thế nào lại tìm thấy nhau. Nhưng công lao phần lớn là do bạn bè ra sức vun vào. Chúng thành một cặp đôi lỗi lạc trong nửa buổi họp lớp, sấm chớp cũng chỉ nhanh đến thế là cùng. Sau một năm, ngoài con anh con tôi thì lôi thôi ra hai con của chúng ta nữa. Thật là chân ái quá lắm. Nhà chúng nó, thành địa chỉ đỏ để bọn tôi tìm về bởi dễ bề thấu cảm. Và là cẩm nang vàng cho những nhỡ nhàng hoặc lắt léo hoặc xắt xéo chuyện đời.
Giời ạ, thế mà biến ngay thành “thông tấn xã” cho bạn bè ăn vã lẫn nhau. Ban đầu chỉ là cợt nhả, sau là tọc mạch, sau nữa là bêu xấu rồi đấu tố và cuối cùng thì khinh khi, thậm chí cạch mặt. Đấy, thấy những gì tôi nói ở trên đã hữu lý hay chưa? Chửa kể còn bề bề những vô vị dậy mùi khác.
Đợt ông già bị tai biến lần hai, tôi lệt bệt bết ở trong quê cả tháng giời hòng coi sóc. Khó nhọc thì đã đành, mà cái nhẽ cô đơn ở chốn mình sinh ra mới là nguyền rủa bởi làng đã hóa phố và theo đó đoạn tuyệt đi nhiều phong vị mốc xì. Buồn bã nên tôi sa vào đám bạn thủa cởi truồng khăng đáo sáo diều và nứt mắt ê a.
https://t.co/mf5u2yG5Hu