@LeDucPhuc1996@huyenpham1288@grok Ồ, cái này thì giờ mới biết, mình học chưa tới rồi, thanks giáo Phúc nhé! Vì chưa nghe I của tiết diện bao giờ, chỉ biết W. Hoặc có thể học rồi mà quên!
Momen kháng uốn với vật thể có thể tích khối là hình chữ nhật hoặc quy đổi được thành hình chữ nhật W = (delta*b*h^2)/6. Đặc trưng cho khả năng kháng uốn (chống võng, gãy) của vật liệu. Trong thí nghiệm trên từ khi h của tờ giấy chưa dc 1mm, gấp lại thì nó lên vài cm, W đã tăng lên hơn 1000 lần. Momen quán tính là đặc trưng cho mức quán tính của vật thể trong chuyển động quay. Có cách tính đơn giản là I = mr^2. 2 cái này khác nhau hoàn toàn nha Giáo Phúc
Trong tiếng Việt có câu "cãi như mổ bò". Hồi xưa người Việt mình nghèo, ăn toàn tinh bột và rau nên người nhỏ xíu à. Trâu bò là cơ nghiệp, lấy sức kéo, khi nào trâu bò chết rét hoặc tiệc tùng lớn của làng thì mới mổ 1 con, cả làng chia nhau. Và khi mổ, các anh các chú tranh cãi ghê lắm, bữa nào tui kể cho nghe. Còn nay là tui nói về cái bài toán kinh doanh, đừng có nhầm "vốn" và "giá vốn" nhen.
Vốn là gì? Vốn (capital) là giá trị cái gì đó có thể quy ra tiền. Ví dụ, mình lập gia đình, cha mẹ nói "cho con 5 cây vàng làm vốn". Quá trình làm, nếu mình có tài năng và uy tín (tức hành xử sao cho người ta tin mình tuyệt đối sau nhiều năm), "vốn" nó nảy nở, thành ngàn cây vàng. Ngược lại, bất tài không biết tính toán hoặc đầu óc nhỏ mọn tham lam ngu ngốc đánh mất chữ tín thì vốn cứ thế mà cụt dần, cụt dần, rồi phá sản, bể nợ, vỡ nợ, trốn nợ, gọi điện không bắt máy, tới nhà không dám tiếp đón, trốn chui trốn nhủi, ra đường gặp người ta là cúi gằm mặt vì xấu hổ.
Còn giá vốn? Nó là chi phí (cost) chứ không phải là giá (price) hay capital (vốn). "Giá vốn hàng bán", 4 chữ này được tính khi mình chuẩn bị báo giá cho khách. Tui chia ra 2 trường hợp cho dễ nhớ 4 chữ này
a/ Mình là nhà sản xuất: ví dụ gói kẹo gừng của bé Mỵ Nương đi, tổng hết chi phí đường gừng nhân công điện nước...là 100k/gói. Con số này là GIÁ THÀNH SẢN XUẤT, production cost. Nếu vừa làm ra, Mỵ Nương bán liền, thì "giá vốn hàng bán" chính là "giá thành sản xuất", chỉ thêm lợi nhuận mong muốn vào, gọi là margin. Margin của Mỵ Nương là 20%, "giá bán" bây giờ là 120k/gói. Cứ 1 gói bán đi, cái Nương sẽ nhận về 20k, đó là lãi của ẻm.
Giả sử cái Nương khờ căm khờ đục, rao mãi 6 tháng sau mới có người mua, lúc đó, nếu cái Nương vẫn tính giá vốn hàng bán = giá thành sản xuất thì lỗ tuột quần, phải tính chi phí (expenditure) như thuê kho, lãi vay này nọ vào chớ. Ví dụ chi phí trong 6 tháng qua là 30k/gói, vậy là "giá vốn hàng bán" kẹo gừng bây giờ là 130k/gói, phải bán từ mức này trở lên mới có lãi. Giá vốn hàng bán = giá thành sản xuất (production cost) + chi phí phát sinh cho lô hàng đó (expenditure).
b/ Mình là nhà buôn, nhập từ Mỵ Nương 120k/gói, Nương bao hết tiền phí, giao tận nhà cho mình, đây là GIÁ NHẬP. Nếu nhập về bán liền, thì "giá vốn hàng bán" này chính là giá nhập + margin lãi mình mong muốn. Ví dụ mình muốn lãi 10%, thì lấy 120k + 12k = 132 K. Đó là giá bán. Giả sử mình bon chen làm kinh doanh nhưng đầu óc quê mùa sợ sệt, không chịu quảng giao, không chơi với ai, rao mãi 1 năm sau mới có người mua. Lúc đó giá bán = giá nhập ban đầu + chi phí phát sinh. Ví dụ chi phí này nọ là 50k/gói, giá vốn hàng bán bây giờ là 120k + 50k =170k, phải set (định) giá bán từ 170k trở lên.
*Mình tính "giá vốn hàng bán" để xác định "giá bán". Giá trị hàng trong kho vẫn là vốn (capital) của mình, vì khi cần thì mình bán ra, có tiền về. Mình có thể nghe ai đó nói, "vốn liếng em nằm hết trong tiền hàng rồi". Chỉ trừ cái lãi lấy ra để ăn xài, còn lại cái gì dùng để KD thì gọi là vốn.
**Não nhân loại ớn lắm, cái thực ra rất đơn giản như tài chính hay tôn giáo thì lại cố gắng "con giăng con giấm" vào cho nó phức tạp ra. Tui thi ĐH toán 9.75 làm tròn 10, mà vô học mấy môn tài chính kế toán, họ vẽ ra nào là biến phí - định phí - vốn lưu động - vốn cố định - vốn khả dụng, rồi tài sản vô hình hữu hình gì đó, thẩu thẩng quay thung, mặt ngu thấy thương. Mấy cái giá thành sản xuất, giá vốn hàng bán mà đọc tài liệu hay hỏi người chuyên môn thì rối lắm. Nói không ai hiểu, họ cũng không hiểu.
***Các bé tóm tắt lại bài để hiểu nhen, làm ăn mà ko có đầu óc thì đổ nợ, hoặc ế.
@Tony_Buoi_Sang Xin chúc mừng @QuyTNBS, chúc cho Quỹ có một hành trình đúng hướng đầy ý nghĩa! Chúc cho trăm hoa đua nở từ nền tảng. Và chúc cho lý tưởng của Dượng @Tony_Buoi_Sang trở thành hiện thực.
@tiemchaysala Câu chuyện dẫn dắt tốt, giới thiệu được sản phẩm, phong cách cổ điển, có thông tin về nhà máy, có các đặc tính của sản phẩm, thiếu link shop và các chỉ dẫn địa lý khác. Chấm khá
@baovanle279481 Không được đem yếu tố vùng miền vào content bán hàng, dù chỉ là một vài chữ. Content này mang góc nhìn, trải nghiệm cá nhân, có cung cấp đầy đủ về nhà máy, nhưng không đủ thông tin sản phẩm, ko links shop, chấm ở mức khá. Cộng điểm chuyên cần.
Bài viết bình thường, không có nội dung sáng tạo truyền cảm hứng, hoặc gây tò mò, có mô tả sản phẩm bằng các gạch đầu dòng theo promt cổ điển nhất, tuy nhiên lại không links shop, không có thông tin j thêm nên ko cấu thành 1 content bán hàng, chấm điểm trung bình
Bài viết này xoay quanh câu chuyện cá nhân, và không liền mạch, tự dưng xuất hiện giấm táo, mà không biết giấm táo là gì, không đủ cấu thành content bán hàng, không links sản phẩm, không có dữ liệu về sản phẩm, câu chuyện không đủ hấp dẫn. Chấm điểm dưới trung bình.
Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân cho sản phẩm, không có thông tin sản phẩm, nên không cấu thành bài viết bán hàng, câu chuyện trải nghiệm cá nhân có sử dụng một số thủ thuật để đẩy cao trào, gây tò mò, nhưng chưa đủ hấp dẫn để liên lạc lại mà mua hàng, rất dễ lạc loài trong muôn vàn thông tin hằng ngày trên internet. Vì không cấu thành được content bán hàng nên chấm ở mức trung bình.
Bài viết mang yếu tố học thuật, và nêu các trường hợp đối nghịch để nhấn mạnh câu chuyện cần truyền tải. Tuy nhiên chỉ là câu chuyện, không cấu thành nội dung bán hàng không có links shop hay sản phẩm. Thiếu yếu tố chỉ dẫn địa lý (vì không có links nên thiếu thông tin để tìm hiểu thêm). Bài viết ở cấp độ bình khá.