Nếu mình vẫn (đang) chưa hài lòng về tình trạng tài chính, kinh tế, cuộc sống vật chất và tinh thần của mình, thì có thể đã thiếu chữ nào đó trong 5 chữ dưới đây. Mình phải đủ IQ để trả lời các câu hỏi của bản thân, gọi là tự vấn.
- Có phải mình đang không làm gì? Hoặc làm ít quá? Lý do, giải pháp?
- Có phải mình chẳng học hành gì nhiều, trong quá khứ lẫn hiện tại. Lý do là gì? Có muốn thay đổi không, bao giờ thay đổi?
- Có phải mình chẳng đọc cái gì để có trí khôn trí tuệ như sách văn học (để có ngôn từ ăn nói cho tốt và sự tưởng tượng), sách chuyên môn (mình có chuyên môn A nhưng chẳng bao giờ đọc thêm về lĩnh vực A đó từ ngày ra trường), đọc báo chí để phân tích kinh tế xã hội xung quanh mình, đọc các cơ hội kinh doanh? Hoặc mình là người tào lao, bị cuốn theo đọc mấy tin tức tầm phào trên mạng xã hội của người không có thành tựu đăng lên?
- Có phải mình chẳng đi đâu trong 1 thời gian dài? (dài ở đây là cỡ 1 quý 3 tháng, không đi đâu thì đầu óc ngu muội ngay). Bậc lãnh tụ họ đều phải có 1 tuổi trẻ đi khắp thế giới, từ Đông sang Tây, cổ chí kim. Các tỷ phú triệu phú đều đi kinh khủng, vì không đi không tìm ra được cơ hội kinh doanh và đầu tư. Mình không đi là vì đầu óc còn bị giới hạn bởi sự u mê và kém tự tin rằng, đi là tốn tiền mà không biết có được gì không. Rồi đi đâu, đi với ai...khi xung quanh toàn bạn bè người thân cũng toàn người thụ động, quanh quẩn xó bếp xó chợ, quanh quẩn mấy con đường phố quen thuộc, quanh quẩn trong không gian chật hẹp đấy? Giải pháp là gì, bạn bè cũ mà có làm ăn đâu? Bạn bè trên X mà đang làm ăn đâu? Chủ động nhắn đến gặp gỡ họ, hay sợ? Lý do sợ?
- Mình có đầy đủ 4 yếu tố trên, ngoại ngữ lưu loát thành thạo, làm kinh khủng, đọc và đi nhiều....sao cứ thua lỗ miết? Mở cái gì thất bại cái đó, không có quý nhân giúp đỡ gì cả, thì là do thiếu chữ cuối cùng là CHO, tự triệt tiêu phúc phần của mình. Bao lâu rồi chưa đi hiến máu? Tại sao không đăng ký hiến tạng? Có trích chút tiền cho người yếu thế hơn trong xã hội? Có nợ nần ai mà quỵt và tìm lý do để không trả không? (tội chiếm đoạt thì trời đất đã ghi sổ, mình bị âm về phúc phước nặng nề, nên chủ động nhắn tin trả lại người ta đi. Đơn giản hơn, có cho những nụ cười và lời khen với người mình đang sống chung và gặp gỡ mỗi ngày không? Hay chỉ là những sự cau có, đố kỵ? Mình có những ý nghĩ và lời nói cay nghiệt với người khác không? (thật ra là nó sẽ vận vào người mình, ai càng ghen càng ghét người, càng chửi càng rủa thì càng kém phúc).
*Đủ IQ thì mới hiểu mình, tự vấn và ra giải pháp. Muốn thay đổi thì tự mình thôi. Không hài lòng về tình trạng hiện tại là do thiếu cái gì đó.
GẶP NGƯỜI ĐÚNG LÚC
Ở đó, người ta gọi là buôn làng, chủ yêú người dân là dân tộc ít người. Ban ngày người lớn đi làm thuê làm mướn trong các rẫy cà phê, còn con nít tụm năm tụm bảy bày trò chơi với nhau. Tôi nhỏ xíu, lẽo đẽo theo chị hai, và những đứa trẻ trong xóm đi hái trộm điều. Vị chua ngọt lẫn chát của những trái điều căng mọng, đỏ vàng, cùng với sự ham vui của những đứa con nít nheo nhóc nơi xóm núi làm tôi quên đi nỗi nhớ mẹ của một đứa trẻ lên ba.
Con đường đất rải sỏi, bề ngang chỉ tầm là con đường huyết mạch của vùng. Để đi vào rẫy điều, bọn trẻ chúng tôi phải băng qua đường. Tôi, là đứa nhỏ tuổi nhất, chị tôi đi đâu là tôi theo đó không rời nửa bước. Chị tôi chạy qua đường, rồi tôi chạy theo sau.
Rồi tôi thấy mọi thứ trắng tinh. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay xương xương của mẹ. Thì ra tôi bị một chiếc xe Honda 67 đâm vào khi tôi chạy băng qua đường. Tôi hôn mê bất tỉnh sau hơn một ngày mới tỉnh lại, gương mặt đầy vết xước do va quệt vào sỏi trên mặt đương. Tôi thoát chết là nhờ một người lạ chứng kiến cảnh cảnh tai nạn, chiếc xe kia bỏ chạy, còn người lạ ẵm tôi đến cấp cứu ở bệnh viện gần nhất cách đó 15 cây số.
Thì ra, gặp người đúng lúc có thể cứu được mạng sống của một con người.
Bố mẹ tôi vẫn thường nói, mạng sống của tôi quý giá, nên phải biết trân trọng. Tôi đã rất may mắn vì khi hoạn nạn có người giúp đỡ, và hiểu hơn ai hết lòng tốt ấy có ý nghĩa đến nhường nào. Vậy nên, tôi nhắc mình sống phải biết sẻ chia, yêu thương mọi người. Tôi cũng tin rằng mỗi cuộc gặp gỡ trên thế gian đều là một phần của nhân duyên. Không phải lúc nào những duyên nợ ấy cũng suôn sẻ, nhưng chắc chắn chúng mang đến những bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn trên hành trình cuộc đời.
--
Em/Mình gửi bài viết số 2 của lớp Việt Văn ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc bài.
Cà Chớn:
@HoangQui208215@juliaphuonghb@duonganh0893@letinh112@MNHoaMaiCB42898@MinhTrang315@ChononTony@ChinhGardenX@Huong1080593@Thuyan_
LỚP VIỆT VĂN THỊ TRẤN X
Team Dở Hơi
Bài tập viết văn chủ đề: GẶP NGƯỜI ĐÚNG LÚC
__________________________________________________
Tôi từng nghĩ “gặp đúng người” là một phần thưởng.
Là khi tôi đi đúng hướng, sống đủ tốt, yêu đủ thành thật – thì số phận sẽ gửi ai đó tới, như món quà. Một người đến đúng lúc tôi đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ.
Nhưng rồi tôi gặp một người.
Đúng lúc tôi không giỏi gì cả. Không vui. Không ổn. Không sẵn sàng. Tôi thậm chí còn nghi ngờ bản thân, hoang mang với lựa chọn, và rất hay lảng tránh những câu hỏi “sao rồi?” hay “dạo này ổn không?”.
Bạn không phải người dịu dàng, cũng không quá hiểu tôi.
Nhưng Bạn đủ kiên nhẫn để đợi tôi chọn món ăn, chấp nhận việc tôi luôn ngồi im, hay thất thần vì một bài nhạc không lời. Bạn không cần biết lý do, chỉ lặng lẽ ngồi đó, im lặng mà không khiến tôi thấy áy náy.
Tôi học nhiều ngôn ngữ – tiếng Trung để dạy, tiếng Nhật để làm việc, tiếng Pháp vì muốn chiêm nghiệm sự lãng mạng, tiếng Anh để nghe hiểu thời sự.
Nhưng không ai dạy tôi cách nói gì khi có ai đó nhìn tôi thật lâu, không hỏi gì, chỉ chờ.
Có lần tôi nói với Bạn:
— Tớ nghĩ mình là một sản phẩm lỗi.
Bạn chỉ đáp:
— Tớ giỏi sửa đồ cũ.
Tôi không biết liệu tình bạn này sẽ kéo dài được bao lâu..
Nhưng nhờ có Bạn, tôi bắt đầu học lại một ngôn ngữ rất khó: ngôn ngữ của sự dịu dàng – dành cho chính mình.
Tôi bắt đầu ăn uống tử tế hơn, không làm việc đến kiệt sức, và không còn thấy xấu hổ khi yếu đuối.
Tôi bắt đầu gọi tên cảm xúc của mình, và không xin lỗi vì sự mong manh đó nữa. Những điều nhỏ nhặt ấy, Bạn chưa từng nói với tôi – nhưng sự có mặt của Bạn khiến tôi đủ can đảm để bắt đầu lại.
Và tôi hiểu ra:
“Gặp đúng người” không phải phần thưởng.
Mà là một cơ hội – để tôi thôi trốn, thôi cứng ngắc, thôi tạm bợ.
Gặp đúng người, đúng lúc…
Chính là lúc tôi đủ can đảm để đối diện với bản thân, bằng một nụ cười.
_____________________________________________________
Xin phép được tag lớp trưởng
@TNhat9999
và team Dở Hơi
@Haidangxjapan@myxuanmkt@minhkhuelee@hungbinhlong@yenldh@tramcampbell@HuynhNghi24@Hoa_HoaThu@ToanTran5088@TienDuc_Peter
🥳 Cùng Trẩy Hội Thăng Long Thành nào các bạn ơi!
Cơ hội ứng dụng các điều đã được dạy vào thực tế: cách bắt tay, cách quan hệ với mọi người, cách hái ổi “soang choảnh”.
Đăng ký ngay tại https://t.co/ENwegosxk8 trước 17:00 ngày 13/07 – chỉ còn ít giờ!
Bài tập lớp Việt Văn
—
Video này được chuyển thể từ bài viết giới thiệu bản thân.
Nhờ có Lớp Việt Văn mà mình được kết nối và biết thêm về hoàn cảnh công việc, ước mơ của Anh Chị Em Bạn Bè trên thị trấn X. Mình cũng học cách chuẩn bị trước khi nói trước đám đông, không chỉ là giới thiệu bản thân mà bất kì câu hỏi nào có thể đề cập tới.
Mời bạn xem clips và cảm nhận sự cố gắng của team Cà Chớn chúng mình, và thả tim để chúng mình tiếp tục được theo học và cải thiện kĩ năng.
@HoangQui208215@kangjongun19@duonganh0893@letinh112@MNHoaMaiCB42898@MinhTrang315@ChononTony@ChinhGardenX@Huong1080593@Thuyan_11
—
Bài của mình nếu được 250 ♥️, mình xin hát và đệm ukulele một bài tặng mọi người 🥰